BÀI VIẾT SỬ DỤNG GAME ĐƯỢC D-PAD STUDIO HỖ TRỢ
GAME ĐƯỢC CHƠI TRÊN HỆ PC
Duke Nukem Forever, Final Fantasy XV, Star Citizen… là những cái tên đình đám trong làng game giải trí bởi thời gian phát triển “lê thê lướt thướt” của chúng. Từ trên giấy nháp, hầu hết những cái tên này đều được định hướng để trở thành các dự án lớn, những game khủng, nhưng bởi do thiếu kinh phí, thiếu nhân lực, thiếu may mắn mà chúng đã bị dày xéo bởi dòng chảy thời gian.
Ấy nhưng ai bảo rằng dòng chảy thời gian chỉ tệ bạc với những game khủng, những “con cá sấu” và bỏ qua cho những con tôm tép nhỏ, ai bảo rằng không có sóng ở đáy sông. Cũng có những cái tên tuy nhỏ nhưng phải chịu cảnh trôi dạt trong vô vọng đằng đẵng trước khi chào đời, và Owlboy là một tựa game như vậy.
OS: Windows 10 Pro 64-bit CPU: Ryzen R7 1700 @ 3.7 GHz RAM: 16 GB VGA : Gigabyte Rx 560 OC 2GB HDD: Samsung 950 Pro 256GB
Từ chưa rõ định hướng của game, tới những dự án game khác "lấn làn", và thậm chí cả đạo diễn đồ họa phải đấu tranh với bệnh trầm cảm… bao lý do lớn nhỏ ấy đã mang tới một cái giá: 10 năm - một thập kỉ chỉ để sản xuất một tựa game phiêu lưu 2D đồ họa điểm ảnh. Tường chừng cuối cùng cũng chỉ là một dở dang, nhưng D-Pad Studio cũng đã thành công cho ra mắt được Owlboy sau 10 năm đằng đẵng. Vậy sự chờ đợi ấy có đáng giá? Owlboy có phải tựa game đáng để bạn trải nghiệm? Xin mời bạn đọc rút ra nhận xét qua bài đánh giá sau của Vietgame.asia.
XEM THÊM
BẠN SẼ THÍCH
KHUẤT PHỤC SỰ "TỐI CAO"
Sức mạnh tối cao là thứ gì đó nghe thật uy quyền, thật thượng đẳng, là chìa khóa của thành công, đáng để dành lấy. Nhưng "tối cao" không có nghĩa là bất khuất. Tại sao ư? Bởi vì những thứ nhỏ bé hơn luôn có thể kết hợp lại, bộc lộ những tiềm năng ẩn giấu, những điều kì diệu, những phép màu mạnh mẽ, đủ để khuất phục sự “tối cao”. Điều không tưởng có thể gặt hái được từ những thứ nhỏ bé… đó có lẽ chính là bài học đặt giá nhất mà Owlboy muốn chuyển tải.
Tựa game theo chân Otus, một chú cú non nớt, yếu đuối, và không thể giao tiếp bình thường do bị khuyết tật. Một cá thể nhỏ bé như vậy liệu có thể làm gì? Nhưng thời thế tạo anh hùng. Để bảo vệ những người bạn, ngôi làng, và cả thế giới mà chú đang sống, chủ buộc phải đứng lên đấy lùi bọn cướp biển tàn bạo và ngăn chặn chúng chạm tay tới nguồn sức mạnh tối cao từ cổ xưa. Ấy nhưng chú không thể làm điều đó một mình mà cần sự giúp đỡ, sát cánh của những người bạn đồng hành khác.

Điều không tưởng có thể gặt hái được từ những thứ nhỏ bé… đó có lẽ chính là bài học đặt giá nhất mà Owlboy muốn chuyển tải
Có thể nói Owlboy là một cuộc hành trình của sự đoàn kết, hi vọng và tự trưởng thành, từ bóng tối trở về ánh sáng. Chẳng có gì đảm bảo những nhân vật ấy sẽ thành công ngoài hi vọng, chẳng có gì sát cánh bên họ ngoài sự đoàn kết, chẳng có gì dẫn lối cho tâm hồn họ ngoài sự trưởng thành của mỗi cá nhân... còn chống lại họ là cả một thế lực đáng sợ, kèm với nguồn sức mạnh cổ xưa vô biên bao la.
Liệu chuyến hành trình ấy sẽ dẫn họ tới đâu? Liệu điều gì đang chờ họ ở cuối con đường? Liệu họ đã đạt được những gì mình mong muốn? Cho tới tận cuối game, không phải mọi bí ẩn đều được giải mã, không phải mọi câu hỏi đều được trả lời. Nhưng nhìn chung, cái kết của game thật đẹp. Nó đủ mang lại ý nghĩa cho chuyến hành trình, mà cũng không quên để lại chút dư vị “bí hiểm” cho người chơi thỏa lòng suy luận.
HÌNH ẢNH CỦA QUÁ KHỨ TRONG THỰC TẠI
Bạn đã bao giờ nhìn thấy những chiếc màn hình vuông tỉ lệ 4:3? Bạn đã bao giờ chơi những game 8-bit hay 16-bit trên chúng? Nếu đã từng, bạn hẳn đã có những kí ức tuổi thơ về game đầy tuyệt vời. Ấy nhưng kí ức cũng chỉ là dĩ vãng. Với công nghệ thời hiện đại ngày nay, các loại màn hình hỗ trợ trên 16 triệu màu, tỉ lệ khung hình rộng 16:9, độ phân giải Full HD nhan nhản, đơn giản là phong cách đồ họa “góc cạnh từng điểm ảnh” của quá khứ đã chết rồi… cơ mà, liệu có phải thật vậy không nhỉ?
Nghệ thuật luôn là thứ biến tấu khôn lường, nó có thể bị mai một, nó có thể thua thiệt đi vị thể, nhưng bảo nó biến mất hoàn toàn? Không dễ dàng đâu. D-pad Studio đã lựa chọn lối đồ họa điểm ảnh để tạo nên cái hồn cho tựa game Owlboy từ mình. Nhưng đương nhiên họ không thể “bê nguyên” những gì của thể kỉ trước vốn đã không còn chỗ đứng, mà chắc chắn phải cải tiến nó vượt trội hơn. Từ đó, hãng đã tạo nên phong cách đồ họa quá khứ trong thời đại mới của riêng mình, và gọi sự sáng tạo ấy bằng cái tên: Hi-bit.











