BÀI VIẾT SỬ DỤNG GAME ĐƯỢC ATOCMIC JELLY HỖ TRỢ
GAME ĐƯỢC CHƠI TRÊN HỆ PC
Với tiềm năng ứng dụng vô hạn trong tương lai không xa, công nghệ nano đã và sẽ chiếm lĩnh hầu hết các lĩnh vực khoa học chủ đạo của con người… Y tế là một trong những ứng dụng lớn nhất của công nghệ nano khi nhiều nghiên cứu đã cho kết quả khả quan việc sử dụng các hạt nano vàng để chống lại nhiều loại ung thư. Việc ứng dụng công nghệ nano như một phương pháp chữa bệnh hiệu quả cũng là một ý tưởng không tồi cho đội ngũ phát triển đến từ Ba Lan – Atomic Jelly.
Tuy chỉ mới được thành lập vào hồi năm ngoái, tức kinh nghiệm phát triển game chỉ khoảng một năm, nhưng Atomic Jelly đã sớm cho ra mắt dự án đầu tiên của mình, cũng là một tựa game khai thác công nghệ nano trong y học – Project Remedium. Giống như cách mà hẳn bạn đọc từng ít nhất một lần thấy quảng cáo trên TV, một viên thuốc hóa thân thành một chiến binh đánh bại toàn bộ vi khuẩn xâm lăng cơ thể (ví dụ như Lifebouy ấy)… từ đó ra đời một tựa game đưa người chơi vào trong môi trường cơ thể trong người, từ ruột, gan, thận, dạ dày hay cả… mạch máu, rất độc đáo.
Với vai trò một robot siêu tí hon sản xuất trên công nghệ nano+, bạn – bài thuốc cuối cùng, liệu có thể cứu cứu được đứa trẻ 9 tuổi tội nghiệp thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo trong Project Remedium hay không?
OS: Windows 10 Pro 64-bit CPU: Intel Core i5-2500K RAM: 16 GB DDR3 VGA : NVIDIA GeForce GTX 970 Mouse: ASUS ROG Strix Impact Keyboard: iKBC New Poker II Headphone: Roccat Cross
XEM THÊM
BẠN SẼ GHÉT
LỐI CHƠI ĐƠN ĐIỆU
Về cơ bản, Project Remedium vẫn là một tựa game bắn súng đơn thuần, người chơi vào vai một chú robot và thực hiện hành trình tìm và diệt những siêu khuẩn khắp trong lục phủ ngũ tạng của cơ thể người. Số lượng game bắn súng hiện nay phải nói là rất nhiều, từ FPS cho đến TPS nên có thể nói trải nghiệm của game thủ trong thể loại này cũng thường mang tính chọn lọc hơn hẳn. Đó là một khó khăn cho Project Remedium nếu muốn được game thủ yêu thích bắn súng đón nhận, nhưng xem ra kể cả bậc trung bình thì Project Remedium còn chưa đạt được.
Lối chơi của game cực kỳ nghèo nàn, kể cả trong mặt mô phỏng bắn phá cũng rất ngây ngô. Người chơi được cấp hai loại súng khác nhau mô phỏng một loại súng năng lượng và ống tiêm, chia cho chuột trái và phải. Hai loại súng này sở hữu cách sử dụng lại gần y như nhau, kể cả cách bắn cũng… nhấp, nhấp chuột không ngơi nghỉ. Người chơi có muốn bắn liên thanh, nhấn-gì-đè bao nhiêu thì nó vẫn chỉ bắn một mỗi lần nhấn cứ thế kéo dài mãi. Phải nói rằng đây là điều mà không ít game thủ yêu game bắn súng phải ám ảnh, khi quái cứ thế ập tới, chân cứ chạy mà súng thì cứ “nhỏ giọt” thì chỉ tổ ức chế thêm.
Thực tế thì hai khẩu súng mặc định mà Project Remedium cho người có thể được nâng cấp dựa vào lượng tài nguyên thu được sau khi hoàn thành nhiệm vụ và thu thập từ kẻ thù. Tuy nhiên thì như đã nói ở trên, người chơi chỉ nên chọn cách bỏ chạy để tránh một kết cục buồn còn hơn là cố chống chọi với hai khẩu súng dở hơi. Tính cân bằng của Project Remedium cũng chỉ ở mức tương đối, bởi nếu tập trung vào nâng cấp khả năng đu dây hay chạy nhanh, xem ra mọi chuyện dễ thở hơn. Còn nâng cấp hai khẩu súng... à mà thôi bỏ đi, người viết tin chắc bạn đọc sẽ không muốn đối diện với đám vi khuẩn như đám quái vật trong Doom đâu.

Chưa dừng lại ở đó, cảm giác bắn súng của Project Remedium rất kém, hầu hết người viết không hề cảm giác được mình đang bắn như thế nào bởi lực bắn ra cứ như bắn… súng nước, cứ “phịt, phịt, phịt”… và quái thì cứ di chuyển như vận động viên điền kinh, tăng tỉ lệ trật mục tiêu một cách rất rẻ tiền. Nếu làm khó người chơi bằng một loại AI đầy mưu mô và tinh quái thì chuyện đã chẳng đáng bàn, đằng này người chơi cứ phải bắn với một đám ma-nơ-canh di chuyển như trượt patin, trong khi bạn thì phải dùng khẩu súng dỏm cứ như mua từ “chợ trời” về.
Kẻ thù trong Project Remedium cũng không nhiều ở những màn chơi đầu, đa số chúng đều được tạo hình cũng rất… buồn cười và khó phân biệt. Đây cũng là điểm khá độc đáo của Project Remedium khi mô phỏng các loại vi khuẩn trong người theo các hình dạng khác nhau, nhưng thất bại ở chỗ chúng không hề đáng sợ, đôi khi người chơi còn chẳng nhận ra nó là đối thủ bởi chúng chẳng khác gì cục đất sét biết lăn lóc cả. Tuy số lượng ít nhưng chúng lại thường ở rất xa người chơi, và cũng bằng tài phép gì đó chúng cũng có thể thấy người chơi từ tận xa tít mù khơi đó. Người chơi luôn nằm trong trạng thái bị động, bị chúng tấn công từ xa trước mới biết mà bắn trả.
Tính cân bằng của Project Remedium cũng chỉ ở mức tương đối, bởi nếu tập trung vào nâng cấp khả năng đu dây hay chạy nhanh, xem ra mọi chuyện dễ thở hơn. Còn nâng cấp hai khẩu súng… à mà thôi bỏ đi
Còn ở những màn chơi về sau, số lượng vi khuẩn tràn ra như đúng cái phân nhánh “vi khuẩn” của chúng, chui ra từ trong hư không và “vùi” người chơi trong sự bất lực của hai khẩu súng đồ chơi. May thay ngoài việc bắn trả, người chơi còn có một kế khác là… “tẩu vi thượng sách” bằng cơ chế đu dây lên các chỗ cao. Vậy đấy!


NGHE NHÌN HỜI HỢT, THIẾU ĐẦU TƯ
Đồ họa của Project Remedium được dựng trên nền Unreal Engine 4, vậy nên ấn tượng đầu tiên mà người chơi có được với Project Remedium là khá ấn tượng, nhất là trong các trường đoạn di chuyển trong mạch máu rất thú vị… Tuy nhiên, sự thú vị đó không được kéo dài do sự hời hợt trong khâu sản xuất của nhà phát triển.
Tổng thể, thiết kế màn chơi của Project Remedium khá độc đáo, lạ và cho người chơi một sự kích thích khám phá không nhỏ. Nhưng ngặt ở chỗ game lại… không khuyến khích người chơi đi lang thang đâu đó mà buộc phải theo chỉ dẫn của game. Project Remedium chỉ định bạn đến điểm nào, thì bắt buộc người chơi phải đặt chân tới ngay vị trí đó, có lệch 2 đến 3 bước chân cũng không tính. Nếu bỏ điểm hẹn để “đi bụi” thì kiểu gì cũng sẽ gặp những tình huống ngặc nghèo như trượt chân kẹt ở một cái hố nào đó, xỉa chân rớt vào một góc hẹp (vào được nhưng không ra được nhé), hoặc bắn vỡ các vật lạ xung quanh thì vô tình đó lại là… một quả bom!
Project Remedium có rất nhiều bức tường vô hình đến kỳ quái, chặn chỗ không cần thiết ở những nơi mà người chơi bị kẹt muốn thoát ra, trong khi những chỗ tít mù khơi, cao vút hay dưới vực sâu thì lại không hề có. Đổi lại, người chơi không bị chết vì “ngã sml”, nhưng cũng không có cách nào thoát ra được chỗ đó bởi không có tùy chọn chơi lại điểm lưu gần nhất. Điều duy nhất mà người viết nghĩ đến lúc đó là chỉ muốn thoát game và tiến hành... xóa game.









