Vào năm 2014, một nhánh sản xuất game riêng được thành lập từ Square Enix với tên gọi Tokyo RPG Factory. Đặt dưới tầm nhìn của Atsushi Hashimoto, Tokyo RPG Factory muốn làm sống lại những giá trị của game cổ điển trong thời kì hiện đại ngày nay. Công ty nung nấu ý định xây dựng lên những tuyệt phẩm game nhập vai phỏng theo các cái tên lão làng như Chrono Trigger hay Final Fantasy của những năm 1990.
Sản phẩm đầu tay của Tokyo RPG Factory đã ra mắt vào năm 2016 mang tên I Am Setsuna. Tuy không gặt hái thành công quá lớn, nhưng tựa game này đã tạo một bước đệm vững chắc để Atsushi Hashimoto cùng những đồng nghiệp của mình tiếp tục theo đuổi tham vọng "hồi sinh quá khứ". Và vào tháng 5/2017, Lost Sphear chính thức được công bố toàn cầu.
Rất nhiều điều Lost Sphear dự định mang tới và mong muốn đạt được hiện đang là ẩn số. Do vậy, không ít người vẫn "lạc lõng", chưa nghe tới hay biết nên mong chờ điều gì từ tựa game này. Nếu là một trong số họ, hãy để Vietgame.asia vẽ nên cho bạn những đường nét đầu tiên của thế giới trong Lost Sphear qua bài giới thiệu sau nhé!
XEM THÊM
DẠT DÀO QUÁ KHỨ
Nếu từng lớn lên trong những tựa game nhập vai Nhật Bản cổ điển, sẽ không khó để bạn cảm thấy điều gì đó thân thuộc khi vừa bước vào game. Cách bố trí bối cảnh, kiến tạo nhân vật hay thiết kế thế giới sẽ gợi lại cho bạn một cảm nhận gì đó man mác mình từng quen. "Ồ, bản đồ thế giới nhìn giống Final Fantasy IX quá!", "Ơ kìa, bộ áo giáp này có phải từ Final Fantasy VI?"... Có thể nói bóng hình quá khứ một thời của Square Enix được thể hiện qua Lost Sphear một cách rõ ràng và ấn tượng. Đó cũng là điều mà nhà sản xuất hướng tới.

Tuy nhiên, chỉ cảm hứng hoài cổ khơi dậy trong lòng mỗi người chơi sẽ không đủ để níu giữ họ lại với game. Lost Sphear cần tạo ra một cái gì đó mới mẻ, hợp thời đại, và tựa game đã thể hiện điều đó rõ nhất qua đồ họa. Thế giới trong Lost Sphear dường như được chuyển thể từ nền đồ họa hai chiều sang ba chiều. Các nhân vật, kẻ thù và khung cảnh nói chung đều được dựng nên rất tỉ mỉ. Mọi chi tiết đều mượt mà, mềm mại chứ không góc cạnh, thô ráp như nhiều tựa game 3D cũ.
Bên cạnh đồ họa, âm nhạc cũng là thứ định hình nên sức mạnh của game. Nhạc nền được thể hiện trong Lost Sphere quả thật đa cảm xúc: lúc thì khí thế, động lực dạo dạt, lúc lại nhẹ nhàng, du dương, đượm buồn. Âm nhạc thay đổi cùng ngữ cảnh, xoáy vào cảm xúc người chơi sâu đậm hơn.
Chưa có quá nhiều điều được Lost Sphere trình diễn, nhưng cái không khí mà tựa game mang lại bước đầu có thể nói là đã đúng theo những gì nhà sản xuất hướng tới: mang quá khứ trở về hiện tại.
Tuy nhiên, một vấn đề khá rõ ràng là phần "ăn điểm" rất lớn của Lost Sphere dựa vào những trải nghiệm thân thuộc từ những game nhập vai cổ điển. Vậy còn những khán giả mới, những người lớn lên trong sự phát triển của công nghệ và chưa bao giờ chạm tay vào các di sản của quá khứ? Liệu Lost Sphere có đủ hấp dẫn với họ? Câu hỏi này có lẽ chỉ được trả lời sau khi tựa game này ra mắt chính thức mà thôi.








