Skip to content

Resident Evil: Requiem – Đánh Giá Game

Resident Evil Requiem

Resident Evil Requiem – Có lẽ, hiếm thương hiệu game nào có bề dày lịch sử đồ sộ như dòng Resident Evil.

Bề dày ở đây không chỉ đơn giản là sự “dài hơi” của thương hiệu, tất nhiên, vẫn có những thương hiệu game “lão làng” hơn Resident Evil như Sonic The Hedgehog, Mario, Pac-Man hay thậm chí là “người anh” Megaman từ nhà Capcom, nhưng “bề dày” lịch sử của Resident Evil về mặt “sức ảnh hưởng” lại hiếm có thương hiệu game nào sánh bằng.

Kể từ khi tựa game đầu tiên ra mắt vào năm 1996, Resident Evil gần như chưa bao giờ ngừng là “người đi đầu”, từ công nghệ dựng game, đồ họa, thiết kế lối chơi, cho đến thiết kế không khí, dẫn truyện.

Như cách mà Resident Evil 4 gần như đã tái định nghĩa toàn bộ thể loại bắn súng góc nhìn người thứ ba, hay Resident Evil 7 mở ra một thời kỳ Phục hưng mới cho thể loại game kinh dị góc nhìn người thứ nhất, và Resident Evil 2 Remake tái định nghĩa khái niệm làm lại game.

Và điều thú vị là sức ảnh hưởng đó không biến mất ngay cả trong những giai đoạn tối tăm nhất của thương hiệu. Resident Evil 56 bị chỉ trích nặng nề, nhưng vẫn bán hàng chục triệu bản và vẫn được bàn tán rôm rả hàng thập kỷ sau, vẫn là những tựa game có nền đồ họa và lối chơi “dẫn đầu” ngành công nghiệp vào thời điểm đó.

Bởi vì mỗi khi một bản Resident Evil “đánh số” được ra mắt, dù hay hay dở, nó không đơn giản chỉ là một tựa game nữa mà là một “sự kiện văn hóa đại chúng”, một cột mốc mà cả ngành game đều phải nhìn vào.

Thế nên, dù “nhiệt” có phần chậm lại với một Resident Evil Village thú vị nhưng rời rạc, hay những tranh luận sôi nổi về việc các bản “Remake” (làm lại) gần đây bắt đầu lẫn vào nhau và mất dần bản sắc riêng, Resident Evil Requiem vẫn “sừng sững” đi đến, khiến toàn bộ ngành công nghiệp game “nín thở” ngóng theo.

Đặc biệt là với sự trở lại của “huyền thoại” Leon Kennedy – già hơn và vâm hơn, cùng sự “chào sân” của Grace Ashcroft, một nhân vật dù mới nhưng lại có liên quan ít nhiều Resident Evil: Outbreak, một tựa game đặc biệt thú vị và là “minh họa” thích hợp cho tinh thần tiên phong của thương hiệu này.

Vậy “cặp đôi hoàn cảnh” Leon và Grace sẽ thể hiện ra sao trong phần này, nhất là khi nó là “món quà” Capcom tri ân, tặng người hâm mộ sau 30 năm gắn bó?

Hãy cùng Vietgame.asia chuẩn bị dải mực (ink ribbon) để lưu game, một chậu “rau muống” để hồi máu, và bước vào cơn ác mộng mới này nhé!

BẠN SẼ THÍCH

Ác mộng mới!

Một trong những điểm thú vị nhất mà Resident Evil Requiem mang đến cho người hâm mộ lần này chính là cách game xây dựng Grace Ashcroft thành một “nạn nhân” hoàn hảo cho thế giới điên rồ của mình.

Dù mang danh FBI, Grace lại chỉ là một nhân viên… bàn giấy, suốt ngày cắm đầu vào sách vở, nhút nhát, dễ bị kích động, dễ hoảng loạn. Tất cả những điều đó khiến cô nàng trở thành một “cừu non lạc đàn” giữa một thương hiệu vốn toàn những “siêu anh hùng” (là đã so với những người “bình thường” như Ethan Winters rồi đấy!).

Nhưng sự “non nớt” đó lại chính là… điểm mạnh lớn nhất của Grace với tư cách nhân vật chính của Resident Evil Requiem, vì cô nàng này quá đỗi thực tế. Trong một thương hiệu đầy rẫy những siêu anh hùng bước ra từ những bộ phim hành động hạng B thập niên 80, 90, Grace Ashcroft lại gợi nhớ đến những cô gái Gen Z xấu số bị “ném thẳng” vào giữa những tựa phim kinh dị chậm rãi, nặng nề ra mắt từ cuối thập niên 2010 và đầu 2020 như It Follows, Longlegs hay Weapons.

Với sự nhút nhát vô cùng thực tế như vậy, sự kinh dị của thế giới Resident Evil qua đôi mắt Grace trở nên “khủng khiếp” hơn rất nhiều lần. Grace liên tục phản ứng và bình luận về những gì cô thấy trước mắt, nhưng cũng liên tục phải “kìm hãm” chính mình, những câu cảm thán đầy kinh hãi buộc phải nén vào trong để bè lũ thây ma xung quanh không nghe thấy.

Những cú vấp ngã mỗi khi phải chạy trốn, vóc dáng nhỏ bé khiến đám Zombie xung quanh trông càng cao to và đáng sợ hơn bao giờ hết, hay đôi tay run lên mỗi khi phải cầm súng quá lâu, tất cả những điều đó khiến người chơi cũng… lo lắng theo cô, không biết liệu phát đạn tiếp theo có trúng được khi bắn bởi đôi tay bé nhỏ, thiếu kinh nghiệm này hay không.

Càng thú vị hơn, sự tỉ mẩn của Capcom trong việc xây dựng Grace không chỉ đơn giản là “tăng vị” cho game, mà trực tiếp định hình cách mà những phần chơi của cô được thiết kế.

Mỗi phân đoạn Grace xuất hiện đều mang cấu trúc của một tựa Resident Evil kinh điển, với không gian kín, đa tầng, kết nối chặt chẽ với nhau, những câu đố có mạch giải rõ ràng và không gian dần được “mở khóa” theo từng bước tiến của người chơi.

Kết hợp với đó là những con Zombie rải rác khắp môi trường, cùng một hai kẻ thù bất tử hoặc đặc biệt dai sức đeo bám không ngừng. Nếu người chơi đã từng chơi Resident Evil 1, 2 hay 7, họ sẽ nhận ra cấu trúc này ngay lập tức.

Nhưng điều khiến những phân đoạn chơi của Grace Ashcroft vượt xa những bản gốc kinh điển đó chính là cách mà thế giới game vận hành và được thiết kế xung quanh cô, cách chúng đánh vào tâm lý yếu đuối của Grace và cách Grace phản ứng lại với tất cả những điều đó.

Tất cả những con Zombie mà Grace phải đối mặt đều là mối đe dọa sống còn thực sự. Thể trạng yếu ớt khiến cô dễ dàng “chầu trời” chỉ sau vài cú cắn của Zombie thường, hay thậm chí chỉ một đòn tấn công duy nhất của những con trùm bám đuôi.

Chạy trốn cũng không dễ hơn là mấy vì Grace vốn không nhanh nhẹn, lại còn vụng về, và việc hầu hết Zombie đều cao to hơn cô rất nhiều khiến cho việc luồn lách xung quanh chúng càng thêm khó khăn.

Ở độ khó Normal trở lên, hai khẩu súng ngắn “quèn” của Grace càng khiến mọi thứ thêm cam go, vì nếu không bắn nổ đầu Zombie hoặc làm chúng nổ tung bằng một huyết thanh đặc biệt, chúng hoàn toàn có thể đứng dậy tấn công vào những lúc ít ngờ tới nhất, hoặc tệ hơn, hóa thành Blister Head, một phiên bản nhanh hơn, mạnh hơn và gần như bất tử trước súng thường.

Tất nhiên, những cơ chế này không hoàn toàn mới. Zombie đứng dậy tấn công hay hồi sinh thành một dạng mạnh hơn đã xuất hiện từ Resident Evil 1, và Blister Head về bản chất cũng chỉ là một phiên bản “khủng khiếp” hơn của Crimson Head năm xưa.

Nhưng với việc bè lũ Zombie áp đảo hoàn toàn Grace, tỉ lệ hồi sinh đặc biệt cao hơn so với Resident Evil 1 hay bản 2, cộng thêm tài nguyên từ thuốc men, đạn dược cho đến ống tiêm huyết thanh đều cực kì hiếm hoi, tới mức mà người chơi chắc chắn không thể “tiêu diệt” hết Zombie ở nhiều phân đoạn chơi, khiến cho những phân đoạn của Grace trở nên đặc biệt thử thách.

Tuy nhiên, điểm thú vị là lũ Zombie trong Resident Evil Requiem không hoàn toàn điên loạn, vô tri như những phần trước. Chúng vẫn giữ lại phần nào tâm trí, và theo đó là những hành vi rất cụ thể.

Những con Zombie người hầu điên cuồng lau dọn, những con Zombie quản gia mải mê bật tắt điện, các con Zombie bác sĩ vẫn… cố cứu chữa cho bệnh nhân, hay những con Zombie mù nhưng tai thính, sẵn sàng lao vào bất cứ kẻ nào dám làm ồn.

Bằng cách khéo léo lồng ghép những giới hạn rất cụ thể của Grace, cả về thể xác lẫn tinh thần, vào từng khía cạnh thiết kế môi trường, kẻ thù và màn chơi, Capcom đã tạo ra những phân đoạn kinh dị sinh tồn xuất sắc nhất

Chúng vẫn là mối đe dọa sống còn với Grace, nhưng việc bám theo một lịch trình cố định và có hành vi có thể đoán được lại mở ra những lựa chọn thú vị, ghi nhớ vị trí của chúng, dụ chúng ra chỗ khác, hay thậm chí lợi dụng để chúng tự tiêu diệt lẫn nhau.

Tất cả những yếu tố đó kết hợp lại biến các phân đoạn của Grace thành những phân đoạn căng não nhất mà thương hiệu từng tạo ra. Người chơi phải đếm từng bước chân, ghi nhớ vị trí và thói quen của từng con Zombie, và từng viên đạn bắn ra đều có “sức nặng” như nhau.

Bằng cách khéo léo lồng ghép những giới hạn rất cụ thể của Grace, cả về thể xác lẫn tinh thần, vào từng khía cạnh thiết kế môi trường, kẻ thù và màn chơi, Capcom đã tạo ra những phân đoạn kinh dị sinh tồn xuất sắc nhất trong lịch sử thương hiệu Resident Evil, và có lẽ là của cả thể loại này.


Huyền Thoại Trở Lại!

Và trong khi cô nàng Grace Ashcroft bé nhỏ tội nghiệp đang phải đương đầu với ba ngày tồi tệ nhất cuộc đời mình, thì với Leon Kennedy – “anh Lỏn” huyền thoại của chúng ta trở lại với một tựa game Resident Evil hoàn toàn mới sau hơn… 13 năm vắng bóng, đây chỉ đơn giản là ngày thứ Hai đầu tuần của anh.

Nếu các phân đoạn của Grace là kinh dị sinh tồn thuần túy, bắt người chơi phải cẩn thận đến từng bước chân, thì với Leon, game lại “lột xác” thành một tựa hành động dày đặc với nhịp độ chiến đấu cao. Leon giờ đây vừa già, vừa vâm, không còn nhanh nhẹn như hồi Resident Evil 4 hay bản 6, nhưng bù lại, kinh nghiệm chiến đấu dày dặn qua bao năm khiến anh có cảm giác như một “chiếc xe tăng” hơn là chàng đặc vụ lanh lợi ngày nào, chậm hơn, nhưng hỏa lực thì áp đảo hơn bao giờ hết.

Dàn vũ khí của Leon trải dài từ súng ngắn với sát thương ổn, shotgun hủy diệt ở tầm gần, súng trường tầm xa chính xác, súng liên thanh hỏa lực áp đảo, cho đến khẩu lục ổ xoay Requiem với sát thương khủng khiếp mà anh buộc phải “tạm chia tay” một lúc.

Việc tung hứng những vũ khí này trong vai Leon đặc biệt “đã tay”, vì khác với Las Plagas hay Regenerator trong Resident Evil 4 với những kỹ năng và điểm yếu riêng, lũ Zombie trong Requiem đơn giản hơn nhiều, và Leon chỉ cần phối hợp hỏa lực để kiểm soát khoảng cách và không cho chúng áp sát.

Mà kể cả khi chúng áp sát được Leon đi chăng nữa, khả năng cao là đòn tấn công của chúng sẽ bị hóa giải bởi cây rìu lợi hại mà Leon giắt trên eo, rồi không sớm thì muộn thì lũ Zombie sẽ “ăn” ngay vài cước thẳng vào mặt.

Leon còn linh động hơn nữa khi anh có thể cầm vũ khí của lũ Zombie lên và… quất ngược lại chúng, hoặc ném một nhát chí mạng khiến chúng lăn quay và trở thành “miếng mồi ngon” của cây rìu.

Tất cả những yếu tố đó kết hợp lại khiến phần chơi của Leon đặc biệt “đã tay” theo một cách rất khác. Nếu Grace là trải nghiệm kinh dị sinh tồn căng não tuyệt đối, thì Leon là trải nghiệm kinh dị hành động thỏa mãn từ đầu đến cuối, khẳng định vị thế huyền thoại của nhân vật này theo cách trực tiếp nhất có thể.

Những thử thách mà Grace phải “vắt óc” tìm cách vượt qua, thì Leon lại giải quyết gọn ghẽ. Còn những thử thách dành riêng cho anh thì phi thường không kém, những màn nhào lộn mô-tô không tưởng, những vũ khí cơ sinh khổng lồ, hỏa lực hủy diệt từ kẻ thù.

Resident Evil Requiem

Suy cho cùng, phải có lý do mà cái tên Leon Kennedy gieo rắc nỗi khiếp sợ lẫn thán phục lên bè lũ khủng bố sinh học và tập đoàn y sinh xấu xa trên khắp thế giới, và Capcom đã đặt toàn bộ khả năng phi thường đó vào tay người chơi một cách xứng đáng!

Nếu Grace là trải nghiệm kinh dị sinh tồn căng não tuyệt đối, thì Leon là trải nghiệm kinh dị hành động thỏa mãn từ đầu đến cuối


Resident Evil Requiem

Cân bằng hoàn hảo!

Và điều phi thường nhất mà Resident Evil Requiem làm được, điều mà chưa một tựa game Resident Evil hay bất kỳ tựa game kinh dị sinh tồn nào khác từng làm được, không phải là những phân đoạn hành động “đã tay” hay những phân đoạn kinh dị sinh tồn căng thẳng, chặt chẽ. Mà chính là việc cân bằng cả hai khía cạnh đó một cách hoàn hảo đến vậy.

Cách các phân đoạn của Grace và Leon được đan xen với nhau tạo ra một nhịp độ được dẫn dắt vô cùng nhịp nhàng. Những căng thẳng tích tụ trong phần chơi của Grace được “xả” ra bởi Leon, khi những kẻ thù mà cô phải rón rén lách qua giờ đây bị anh “xử gọn” bằng hỏa lực hủy diệt và võ công cao cường.

Mạch truyện của hai nhân vật cũng dần đan xen chặt chẽ hơn theo từng chương, khi những điều kinh dị mà Grace phải đối mặt bắt đầu có Leon can thiệp và giúp đỡ. Đến nửa cuối game, dù Leon có “đất diễn” nhiều hơn, Grace vẫn đóng vai trò quan trọng trong việc kéo nhịp độ chậm lại đúng lúc, khiến cho chiến thắng cuối cùng của cả hai càng trở nên thỏa mãn hơn bao giờ hết.

Điểm thứ hai mà Capcom làm đặc biệt tốt với việc lồng ghép tuyến truyện của hai nhân vật này là cách mà độ khó của game… đảo ngược với Grace và Leon.

Cũng phải thôi, Grace dù “non và xanh” nhưng khả năng của cô dần dần cải thiện xuyên suốt game, với những nâng cấp vĩnh viễn, cũng như kiến thức của cô nàng cũng tăng dần, khiến cho cô có khả năng tạo ra nhiều vật phẩm hơn để đánh bại các mối nguy trước mắt, dù cho bè lũ Zombie vẫn là những nỗi đe dọa sống còn, áp đảo với Grace.

Tất nhiên, Capcom không quên khéo léo thiết kế những môi trường dần rộng hơn, tài nguyên dần dày đặc hơn cho Grace để chứng minh khả năng ngày càng đi lên của cô.

Resident Evil Requiem

Trái ngược lại với Grace, những thử thách của Leon lại ngày càng trở nên khó nhằn hơn, kẻ thù đông hơn, đôi khi cầm súng và những vũ khí hạng nặng, môi trường trở nên phức tạp, khó đoán và tối tăm hơn, điều này khớp với căn bệnh bí ẩn mà Leon đang mang trên người và phải chạy đua để tìm thuốc giải, và khiến anh liên tục yếu đi.

Sự đối xứng này khiến cho những phát triển nhân vật trong cốt truyện game “khớp” với trải nghiệm chơi của họ, càng khiến cho nhịp độ và cấu trúc game trở nên chặt chẽ hơn.

Resident Evil Requiem

Chính cấu trúc chặt chẽ đó còn khiến cho câu chuyện của Resident Evil Requiem có sức nặng hơn hẳn. Người viết sẽ không đi quá sâu vì đây thật sự là một trong những câu chuyện hay nhất mà thương hiệu từng kể, nhưng cách mà Leon và Grace – với diễn xuất đặc biệt xuất sắc đến từ nữ diễn viên Angela Sant’Albano trong vai Grace – cùng vật lộn với quá khứ của chính mình, cũng như quá khứ của cả thương hiệu, với tất cả những ngả đường dẫn về Raccoon City và T-virus như những lời tâm tư thẳng thắn của Capcom gửi đến người hâm mộ, qua góc nhìn của cả những thế hệ nhân vật mới lẫn cũ, là điều mà hiếm tựa game nào trong thương hiệu này làm được.

Nếu chỉ dùng một từ để mô tả câu chuyện của game, thì đó là “chân thành”.

Chân thành vì đây là thông điệp mà đội ngũ Capcom tin tưởng một cách thật sự. Leon Kennedy và di sản của anh quan trọng, Grace Ashcroft và tương lai của cô cũng quan trọng không kém.

Resident Evil Requiem

Nếu Leon đại diện cho những giá trị cốt lõi đã định hình Resident Evil suốt hơn ba thập kỷ, thì Grace là hiện thân của một hy vọng mới, hy vọng rằng Resident Evil sẽ luôn đi đầu, luôn tiên phong và cải tiến, nhưng không bao giờ đánh mất chất lượng và bản sắc của chính mình.

Tất cả những điều đó khiến Resident Evil Requiem, bên cạnh những khoảnh khắc tri ân người hâm mộ khéo léo, trở thành “món quà” chân thành nhất mà Capcom dành tặng cho những ai đã gắn bó với thương hiệu này từ những ngày đầu tiên, và là lời mời gọi cho những người hâm mộ mới.

Resident Evil Requiem

Tất nhiên, còn rất nhiều điều khác để “khen” Resident Evil Requiem: từ đồ họa tạo ra những phân đoạn thật sự ấn tượng nhưng vẫn được tối ưu rất tốt, cho đến thiết kế âm thanh gần như hoàn hảo. Nhưng những yếu tố đó, dù xuất sắc, vẫn là những thứ mà bất kỳ phiên bản Resident Evil “đánh số” nào cũng nên có.

Điều khiến Resident Evil Requiem thật sự đặc biệt, chính là một câu chuyện được kể khéo léo và chân thành, cùng một trải nghiệm chơi xuất sắc đến mức gần như không tìm đối thủ trong thể loại này.

Điều khiến Resident Evil Requiem thật sự đặc biệt, chính là một câu chuyện được kể khéo léo và chân thành, cùng một trải nghiệm chơi xuất sắc đến mức gần như không tìm đối thủ trong thể loại này

Bạch kim 10

Resident Evil Requiem không chỉ đơn giản là một trong những tựa game hay nhất mà Capcom từng sản xuất. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất rằng sau hơn 30 năm, Resident Evil vẫn là Resident Evil, vẫn dẫn đầu, vẫn tiên phong, và vẫn biết chính xác mình là ai.

Với Grace Ashcroft, thương hiệu này không chỉ có một tương lai xứng đáng, mà còn có một lý do để người hâm mộ cũ lẫn mới cùng "nín thở" chờ đợi những gì sẽ đến tiếp theo.

Thông tin

  • Resident Evil Requiem
  • Nhà phát triển
    Capcom
  • Nhà phát hành
    Capcom
  • Thể loại
    Hành động
  • Ngày ra mắt
    27/02/2026
  • Nền tảng
    Windows, Xbox Series X | S, PlayStation 5

Cấu hình tối thiểu

  • Hệ điều hành
    Windows 11 64-bit
  • CPU
    Intel Core i7-8700 / AMD Ryzen 5 5500
  • RAM
    16GB Ram
  • GPU
    GeForce RTX 2060 Super 8GB / Radeon RX 6600 8GB
  • Lưu trữ
    80GB
  • Thiết bị
    N/A

Cấu hình thử nghiệm

  • Hệ điều hành
    Windows 11 64 Bit Professional
  • CPU
    AMD Ryzen 7 4800H
  • RAM
    32GB
  • GPU
    Nvidia RTX 4060
  • Lưu trữ
    N/A
  • Thiết bị
    N/A
Game được hỗ trợ bởi CAPCOM. Chơi trên PC.