BÀI VIẾT SỬ DỤNG GAME ĐƯỢC MAXIMUM GAMES HỖ TRỢ
GAME ĐƯỢC CHƠI TRÊN HỆ PC
Quay ngược lại quá khứ, Road Rash dù đã có tới tận 6 phiên bản nhưng đối với nhiều người, họ vẫn lầm tưởng Road Rash của năm 1995 là duy nhất. Điều này cũng dễ hiểu bởi với lối chơi cực kì vui nhộn xoay quanh các "quái xế" cùng những đoạn phim nhí nhố do người đóng đã ăn sâu vào trong tâm trí của biết bao nhiêu thế hệ game thủ, trong đó có người viết. Ấy vậy mà không hiểu vì lí do gì, công thức của Road Rash 1995 vẫn là độc nhất, dù không quá phức tạp để thực hiện nhưng chẳng có một tựa game nào đủ sức nhận mình là hậu duệ.
Trong năm nay, chúng ta có đến hai tựa game đi theo con đường của tiền bối năm xưa, nổi bật nhất là Road Redemption và lặng lẽ hơn là Road Rage. Road Redemption thì đã thất bại hoàn toàn bởi những màn chơi có thiết kế nghèo nàn và chiến đấu buồn ngủ. Còn Road Rage thì sao? Đến thời điểm hiện tại, khi người viết nghĩ về những trải nghiệm xưa vẫn cảm thấy bồi hồi, những tưởng niềm vui sẽ trở lại sau khi Road Redemption thất bại nặng nề thì đến khi chạm tay vào Road Rage, người viết buộc phải buồn bã công nhận di sản của Road Rash vẫn kiên nhẫn chờ đợi... người kế thừa.
CPU: Intel Core i3 4160 3.6Ghz RAM: 8 GB Graphics: Gigabyte AMD Radeon R9 280X 3GB HDD: 1TB
XEM THÊM
BẠN SẼ GHÉT


NHỮNG CUỘC ĐUA THỜI "TIỀN SỬ"
Cốt lõi chính tạo nên thành công của Road Rash nằm ở sự vui nhộn trong mỗi cuộc đua, trong mỗi lần vung vũ khí đánh bay đối thủ hay mỗi lúc đạp văng một ai đó dính vào vách tường. Dẫu cho nền đồ họa lúc bấy giờ còn lạc hậu, nhưng không thể phủ nhận cảm giác thú vị mỗi lần hóa thân thành quái xế. Quay trở lại Road Rage, thậm chí sự vui vẻ dù chỉ là một chút cũng không hề xuất hiện, mà thay vào đó đúng như cái tên của mình, chỉ còn lại sự bực dọc xuất hiện trên mỗi con đường.
Thứ đầu tiên đánh bay hết mọi cảm tình của người chơi đó chính là sự khô cứng đến cực cùng. Anh chàng nhân vật chính cùng chiếc xe giống như... những mô hình nhựa được đắp lên rồi dán thẳng vào game vậy. Toàn bộ quá trình cầm lái chỉ được thể hiện bằng một vài chuyển động không thể... "nhựa" hơn. Những tư thế đơn giản như nghiêng người khi ôm cua, cúi đầu xuống khi phóng ở tốc độ cao cũng không hề có, chiếc xe và người cứ theo phương thẳng đứng mà đi. Dù có khá nhiều xe cộ, vũ khí nhưng tất cả cũng đều tệ như nhau.Kế đến, Road Rage lập tức "phủ đầu" người chơi bằng mớ nội dung lộn xộn như mạng nhện. Thế giới của game được giới thiệu như là một thành phố tràn ngập tội phạm và trò giải trí tiêu khiển đều xoay quanh tốc độ, chỉ có điều sau 5 phút mở đầu đầy tiềm năng ấy, mọi thứ phía sau trở thành mớ hỗn độn không hơn không kém. Các đoạn đối thoại xảy ra thường xuyên thông qua tin nhắn điện thoại và mang tính chất khiêu khích, nhưng rất buồn cười theo kiểu trẻ con, ví dụ như chàng nhân vật chính đòi thách thức và hạ gục gã "trùm", nhưng nhiệm vụ được đưa ra sau đó lại là thử thách tay lái như giữ xe chạy trên một bánh, thực hiện các cú nhảy... Hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau.
Đã thế, các dòng tin nhắn kiểu này không tạo nên bất kì dấu ấn nào, chúng nhàm chán đến buồn ngủ và có hay không có chúng thì game vẫn diễn ra. Ấy thế mà không hiểu vì lí do gì hãng phát triển lại bắt người chơi buộc phải xem chúng, khi có tin nhắn đến thì bạn chỉ có thể bật lên xem và không tài nào bỏ qua được. Thậm chí, nếu chưa qua đến giai đoạn tiếp theo của cốt truyện thì những mẩu hội thoại ấy sẽ lặp đi lặp lại một nội dung mỗi khi bạn hoàn thành xong thử thách nào đó.









