BÀI VIẾT SỬ DỤNG GAME ĐƯỢC PQUBE LIMITED HỖ TRỢ
GAME ĐƯỢC CHƠI TRÊN HỆ PC
Valentine Trắng, hay White day, là một ngày lễ đăc biệt phổ biến ở các nước sử dụng ngôn ngữ xuất phát từ Hán tự. Vào ngày này, các chàng trai tặng các cô gái quà như kẹo hay sô-cô-la để bày tỏ tình cảm. Đây là một dịp hạnh phúc với cả hai giới, vì họ được bày tỏ và đón nhận tình cảm cùng nhau, tuy nhiên cũng có một số ngoại lệ. Có thể ai đó không có người yêu, cơ mà trường hợp này chắc nhiều người cũng không cần tới game để cảm nhận, vì cuộc đời đã cho họ nếm đủ rồi (kinh nghiệm cá nhân). Hoặc có thể họ bị kẹt trong ngôi trường ma ám, phải tình cách cứu lấy bạn bè cũng như thoát thân, và White Day: A Labyrinth Named School được xây dựng để giúp mọi người trải nghiệm điều đó.
OS: Windows 10 Pro 64-bit CPU: Ryzen R7 1700 @ 3.7 GHz RAM: 16 GB VGA : PowerColor HD7770 GHz Edition HDD: Samsung 950 Pro 256GB
Ra mắt trong nước lần đầu năm 2001, White Day: A Labyrinth Named School có thể nói đã khá thành công, và trở thành một tựa game kinh dị cổ điển nổi tiếng với người dân xứ Hàn. Khoảng thời gian sau đó, do công ty sản xuất gặp phải nhiều vấn đề phức tạp nên trò chơi bị ngừng hỗ trợ, nhưng cộng đồng mạng vẫn lưu truyền, dịch lại, và phần nào giúp game tạo được tiếng tăm. Cuối cùng, 16 năm kể từ ngày phát hành, với sự ổn định của công ty và mở rộng của thị trường game, nhà phát triển Sonnori đã sản xuất và phát hành lại tựa game này toàn cầu, đầu tiên là trên Android, iOS, sau đó là PC, PlayStation 4. Đồng thời, tựa game kế tiếp White Day 2: Swan Song cũng đang trong quá trình phát triển.
Vậy điều gì khiến cho White Day: A Labyrinth Named School đặc biệt? Và bước ra thị trường thế giới, liệu game có đủ đặc sắc để cạnh tranh với các trò chơi kinh dị tên tuổi hiện thời? Hãy để bài đánh giá sau giúp bạn đưa ra nhận định nhé.
XEM THÊM
BẠN SẼ THÍCH
SỰ BÍ HIỂM VÀ ĐAN XEN TRONG CỐT TRUYỆN
White Day: A Labyrinth Named School bản chất là một tựa game kinh dị, do đó một cốt truyện ma quái hẳn là phần không thể thiếu. Lee Hee-Min - một học sinh mới chuyển tới trường trung học Yeondu, “cảm nắng” cô nàng Han So-young. Muốn lấy lòng nàng và nhân tiện trả lại cuốn nhật ký So-young lỡ bỏ quên, Hee-Min quyết định lẻn vào trường lúc trời tối để bỏ cuốn nhật kí và kẹo Valentine Trắng vào ngăn bàn cô. Một quyết định vừa ngốc nghếch, nhưng cũng thật lãng mạn, đáng tiếc thay tại Yeondu, Hee-Min không phải chỉ có một mình.
Từ những tài liệu và thông tin rải rác, bạn có thể hiểu được quá trình hình thành, xây dựng và phát triển của ngôi trường Yeondu – một lịch sử gắn liền với rùng rợn và chết chóc khiến ngôi trường trở thành một tụ điểm tâm linh, đặc biệt lúc về đêm. Cốt chuyện chính của game không hề đơn giản. Nó được xây dựng trên nhiều tầng sự kiện, hình thành từ nhiều sự việc trong quá khứ, móc nối và dẫn tới chính thời điểm hiện tai. Giữa một không gian phủ kín bởi sự siêu nhiên, việc tìm hiểu, chắp nối thông tin để tìm ra bí mật cuối cùng sẽ tạo cảm giác cuốn hút, hồi hộp và rất “thật”.
Ngoài ra, từ những mẩu tư liệu, bạn có thể đọc thêm về cuộc sống, ý nguyện, và cái chết của rất nhiều hồn ma đang vất vưởng nơi đây. Thấu hiểu nhiều câu chuyện bên lề cho người chơi cảm thấy ngôi trường này thật sự đang “sống”.
Cuối cùng, những hành động, lựa chọn hội thoại của bạn với các nhân vật khác có thể dẫn đến những phần kết khác nhau. Thậm chí, trong bản làm lại này, bạn có thể mở khóa nhân vật mới. White Day: A Labyrinth Named School không phải có một, mà tới mười cái kết khác nhau để bạn khám phá.
White Day: A Labyrinth Named School không phải có một, mà tới mười cái kết khác nhau để bạn khám phá


RÙNG RỢN VÀ BẤT NGỜ NỐI TIẾP BẤT NGỜ
Toàn bộ thế giới trong White Day: A Labyrinth Named School chỉ bó hẹp tại một ngôi trường cấp ba, trong vẻn vẹn một đêm định mệnh và nhân vật chính hoàn toàn không có khả năng tấn công hay chống cự. Điều này đồng nghĩa với việc để tạo được điểm nhấn, tựa game kinh dị này phải đáng sợ hơn cả đáng sợ.
Tương truyền rằng khi game được phát hành tại Hàn Quốc, rất nhiều người chơi đã gửi thư phản hồi kể rằng họ quá sợ hãi để chơi tiếp và hoàn thành game. Nói một cách đơn giản, sự rùng rợn tỏa ra mọi giây phút mà bạn tận hưởng trò chơi. Game diễn ra trong đêm khuya nên sự u ám có thể nói bao trùng không gian. Trong những phòng tối, để nhìn rõ đồ vật, bạn phải bật đèn hoặc sử dụng bật lửa. Thế nhưng, bận đèn sáng có thể thu hút kẻ thù lớn nhất của bạn - tên bảo vệ, đến và cho bạn "ăn gậy". Sử dụng bật lửa làm giảm khả năng thu hút tên bảo vệ, nhưng lại làm tăng cảm giác đáng sợ, chưa kể có một số các con ma chỉ xuất hiện khi bạn xài bật lửa, thế nên... chúc bạn may mắn.
Tuy nhiên, đồ họa không phải là thứ duy nhất khiến bạn rợn tóc gáy. Những bản nhạc nền, tiếng sấm, tiếng tương tác đồ vật, tiếng của những con ma đều rất ngộp thở và điên loạn tới mức có thể khiến những ai thần kinh không vững muốn tắt hẳn âm thanh. Tuy nhiên, đó là một quyết định tồi, vì âm thanh chính là nhân tố hàng đầu giúp bạn xác định được tên bảo vệ, chứ không phải hình ảnh. Thât không còn từ ngữ nào miêu tả cái cảm giác đáng sợ đỉnh điểm khi bạn cố gắng chạy ào ra khỏi căn phòng trống vắng để tới đích, nhưng khựng lại bởi tiếng chuông nhỏ vang xa, và buộc phải chui rúc lại nơi ẩn náu để cầu nguyện cho tên bảo vệ không bỗng dưng mở cửa phòng.











