Skip to content

Code Vein 2 – Đánh Giá Game

Code Vein 2

Code Vein 2 – Trải qua hơn một thập kỷ phát triển, souls-like đã vượt khỏi khuôn khổ của một thể loại đơn thuần, trở thành một “ngôn ngữ” thiết kế quen thuộc với cộng đồng game thủ.

Ảnh hưởng của nó không chỉ định hình nên phong cách game hành động ở kỷ nguyên hiện đại, mà còn lan tỏa sang nhiều thể loại khác, từ phiêu lưu hành động cho tới cả nhập vai theo lượt, tiêu biểu như Clair Obscur: Expedition 33, cái tên đã khuấy đảo mạng xã hội và truyền thông suốt một năm qua.

Thế nhưng, sau ánh hào quang của những tượng đài như Dark Souls hay Elden Ring, ít người để ý rằng có một cái tên luôn đứng ở vị trí hậu trường nhưng nắm giữ vai trò then chốt, chính là Bandai Namco. Trong vai trò nhà phát hành toàn cầu, hãng đã đồng hành cùng đội ngũ FromSoftware để đưa những trải nghiệm khắc nghiệt của dạng game souls-like đến với đông đảo người chơi, qua đó góp phần nuôi dưỡng và mở rộng sức ảnh hưởng của thể loại này suốt nhiều năm liền.

Vào năm 2014, khi phong cách đặc trưng ấy bắt đầu định hình gu thưởng thức và… “ăn hành” của cả một thế hệ game thủ, Bandai Namco đã có quyết định khá táo bạo khi không chỉ đứng ngoài quan sát mà bước thẳng vào cuộc chơi, với một dự án souls-like “nhà trồng” mang tham vọng riêng. 

Thành quả của quá trình “thai nghén” đó là Code Vein, tựa game dung hòa công thức souls-like quen thuộc với phong cách mỹ thuật anime đặc trưng của Bandai Namco.

Dù không tạo được cú hích lớn ở thời điểm ra mắt, nhưng sau đó tựa game cũng dần được nhìn nhận lại theo thời gian và xây dựng cho mình một cộng đồng người hâm mộ ổn định.

Vì vậy, khi Code Vein 2 được hé lộ với cấu trúc thế giới mở cùng hàng loạt thay đổi quan trọng trong lối chơi, kỳ vọng từ những người yêu thích phần đầu nhanh chóng được thổi bùng. Và đáng chú ý hơn nữa khi ngày ra mắt của tựa game này lại ấn định sát nút với Nioh 3, đối thủ “nặng ký” cùng thể loại đến từ Koei Tecmo, cũng lần đầu tiên bước ra “sân chơi” thế giới mở.

Sự trùng hợp này, không biết là vô tình hay có chủ ý, nhưng đã biến màn ra mắt của Code Vein 2 thành một cuộc so kè thực sự. Câu hỏi đặt ra không chỉ là liệu một souls-like mang mỹ thuật anime có thể thoát khỏi “cái bóng” quá lớn của FromSoftware để khẳng định bản sắc riêng, mà còn là liệu Code Vein 2 có đủ bản lĩnh để đối đầu trực diện với một đối trọng sừng sỏ như Nioh 3 hay không.

Hãy cùng Vietgame.asia đi tìm câu trả lời qua bài viết sau bạn nhé.

Lưu ý nhỏ, bài viết có tiết lộ nội dung (spoiler) nhẹ về một nhân vật trong Code Vein 2, cũng như tóm lược đoạn kết của Code Vein ở phần cuối bài. Bạn đọc nên cân nhắc trước khi theo dõi.

BẠN SẼ THÍCH

Tiền đề mới mẻ, nội dung giàu cảm xúc!

Bất ngờ lớn nhất với người viết, thậm chí ngay từ trước khi được chạm tay vào tựa game là nội dung của Code Vein 2 được phát triển theo hướng tuyển tập (anthology).

Nói dễ hiểu, mỗi phần sẽ sở hữu một cốt truyện riêng biệt, gần như không liên hệ trực tiếp với phần trước, tương tự cách dòng game Final Fantasy đã vận hành trong nhiều năm qua.

Cách tiếp cận này giúp những người chơi mới làm quen với Code Vein không bị bỡ ngỡ hay buộc phải tìm hiểu nội dung phần tiền nhiệm. Tuy nhiên, ở chiều ngược lại, nó cũng có thể khiến một bộ phận người hâm mộ lâu năm cảm thấy hụt hẫng, vấn đề này người viết sẽ phân tích kỹ hơn ở phần cuối bài (vì có tiết lộ kết thúc phần trước).

Trở lại với Code Vein 2, dù phần cốt truyện lần này không quá mới mẻ nhưng vẫn mang đến một tiền đề đủ sức cuốn hút khi đặt người chơi vào bối cảnh hậu tận thế, nơi nhân loại đứng trước nguy cơ bị xóa sổ bởi thảm họa mang tên “Resurgence”. 

Một thế kỷ trước, năm vị anh hùng đã hy sinh bản thân để phong ấn hiểm họa này trong những chiếc kén rải rác khắp vùng đất Frontier. Khi sinh lực của họ dần cạn kiệt và phong ấn đứng trước nguy cơ sụp đổ, người chơi phải du hành về quá khứ, gặp gỡ các anh hùng khi họ còn sống, nhằm tạo ra những thay đổi đủ sức xoay chuyển thảm họa ở hiện tại.

Ở cấp độ ý tưởng, việc sửa chữa một hiện tại tàn lụi bằng cách can thiệp vào quá khứ mang lại không ít khoảnh khắc thú vị, đặc biệt khi môi trường và số phận của các nhân vật thay đổi như hệ quả trực tiếp từ hành động của người chơi. 

Điểm đáng giá nhất của mạch truyện nằm ở cách Code Vein 2 lựa chọn đặt trọng tâm vào các mối liên kết giữa người chơi và tuyến nhân vật chính, khai thác triệt để tính năng “những người bạn đồng hành” đặc trưng của dòng game, đối nghịch với cảm giác cô độc xuyên suốt hành trình như các tựa game souls-like của “chính chủ” FromSoftware.

Những ký ức và lựa chọn đưa ra trong quá khứ âm thầm tích tụ trọng lượng cảm xúc, để rồi đến khoảnh khắc người chơi buộc phải quay lại đối mặt với các anh hùng ở tương lai mang lại một cảm giác thú vị khó tả, như sự va chạm trực diện với chính những gì người chơi từng can thiệp.

Có thể kể đến nhân vật Holly như một minh chứng tiêu biểu cho cách kể chuyện này. Ở hiện tại, cô bị bao phủ bởi những lời đồn đáng sợ, từng được xem là hiện thân của Thần chết (Reaper), kẻ đã sát hại toàn bộ bệnh nhân do mình điều trị, bao gồm cả người cha ruột, trong cơn điên loạn không thể cứu vãn.

Thế nhưng khi quay ngược về quá khứ, hình ảnh đầu tiên mà người chơi bắt gặp lại là một nữ bác sĩ điềm đạm và tận tâm, mang dáng dấp mỹ nhân gothic… “siêu vòng một”, thậm chí dễ khiến người viết lầm tưởng lại là một khuôn mẫu quen thuộc “chiều mắt người chơi”, thường thấy trong các game nhập vai Nhật Bản.

Chỉ đến khi từng mảnh ghép ký ức được hé lộ và xâu chuỗi qua chuỗi nhiệm vụ chính lẫn phụ, bi kịch gia đình của Holly mới dần hiện hình, phơi bày cách số phận đã từng bước bào mòn cả tinh thần lẫn thể xác, để rồi đẩy nhân vật này đến một kết cục tàn nhẫn ở tương lai. Và chính những tác động của người chơi lên các sự kiện trong những dòng thời gian (timeline) của quá khứ sẽ khiến Holly sau này biến đổi rõ rệt cả về hình hài lẫn cảm xúc ở hai thì hiện tại khác nhau.

Không chỉ nhân vật, mà chính môi trường và bối cảnh của game cũng sẽ vận động theo dòng chảy thời gian. Một con sông từng ô nhiễm, một cây cầu đổ nát sau thảm họa, hay thảm thực vật xanh tươi bị chuyển hóa thành vùng đất hoang tàn đầy tà khí, tất cả đều có thể đảo chiều nếu người chơi tác động đúng vào những nguyên nhân cốt lõi đã hình thành nên chúng từ thuở xa xưa.

Dù vẫn còn nhiều bất ổn (mà người viết sẽ đề cập ở phần sau), chính sự đan xen giữa hệ quả và cảm xúc này ít nhiều cho thấy tham vọng của đội ngũ phát triển trong việc tạo chiều sâu cho cách kể chuyện.

Điểm đáng giá nhất của mạch truyện nằm ở cách Code Vein 2 lựa chọn đặt trọng tâm vào các mối liên kết giữa người chơi và tuyến nhân vật chính, khai thác triệt để tính năng “những người bạn đồng hành” đặc trưng của dòng game


Linh hoạt trong xây dựng nhân vật

Không chỉ dừng lại ở việc làm mới nội dung, Code Vein 2 còn mạnh tay tái cấu trúc gần như toàn bộ hệ thống xây dựng (build) nhân vật, với Blood Code trở thành tâm điểm thay đổi lớn nhất. Nếu ở phần đầu, Blood Code chỉ đóng vai trò như những “gói kỹ năng” kế thừa từ các NPC, thì sang phần này, chúng được tái định nghĩa như những lớp nhân vật thực thụ, đặt nền móng cho phong cách chiến đấu của người chơi.

Mỗi Blood Code sẽ sở hữu một khung chỉ số (Stats) riêng, có thể tiếp tục nâng cao khi người chơi thuần thục (Master), đồng thời quyết định khả năng sử dụng vũ khí và trang bị. Việc vượt hoặc không đạt ngưỡng yêu cầu chỉ số của từng món đồ trong hành trang sẽ đẩy nhân vật vào trạng thái quá tải (Overburden) hoặc nhẹ tải (Underburden), kéo theo những nội tại (Trait) tăng hoặc giảm sức mạnh tương ứng trong Blood Code.

Cơ chế này buộc người chơi phải cân nhắc kỹ lưỡng từng lựa chọn, đọc kỹ bảng bổ trợ vật dụng và tính toán để tối ưu đường “xây” (build) thay vì đơn giản là “nhồi” lên người những món đồ có chỉ số cao nhất.

Đổi lại, chỉ với vài thao tác chuyển Blood Code và thay trang bị, người chơi có thể thay đổi lối xây dựng nhân vật gần như tức thì, từ những món thiên về điểm Dex cùng tốc độ và sự linh hoạt như song kiếm Twin Blades, cho tới đại kiếm Greatsword hay búa hạng nặng Hammer với nhịp đánh chậm rãi nhưng đầy uy lực.

Code Vein 2 liên tục khuyến khích người chơi thử nghiệm và điều chỉnh lối đánh theo từng tình huống, thay vì bó buộc vào một khuôn mẫu cố định.

Mặt khác các kỹ năng của phần trước, bấy giờ gọi là “Formae” sẽ có thể được tùy ý thêm thắt vào từng loại vũ khí dựa theo khả năng chịu tải (Load) của chúng. Người chơi vẫn thi triển các kỹ năng này qua việc tiêu thụ Ichor, nguồn năng lượng được hồi lại bằng cách hút từ kẻ địch thông qua một trang bị mang tên Jail.

Mỗi loại Jail mang đến một cách hồi Ichor khác nhau, đồng thời ảnh hưởng trực tiếp đến nhịp độ giao tranh và khả năng phòng ngự.

Chẳng hạn, lưỡi hái Reaper tấn công mở màn bằng cơ chế phản đòn (Parry) rồi mới lập tức chuyển sang hút Ichor, giúp giải phóng bớt ô trang bị khiên, giảm tải gánh nặng (Burden) về chỉ số cho Blood Code.

Hệ thống nhân vật đồng hành (Partner) cũng được tinh chỉnh khi họ có thể hy sinh để hồi sinh người chơi ngay lúc gục ngã, sau đó bước vào trạng thái hồi chiêu (cooldown). Ngược lại, những ai ưa thích lối chơi “solo” vẫn có thể lựa chọn tính năng mới Assimilate giúp hợp thể với đồng đội, đổi lấy hàng loạt buff cường hóa mạnh mẽ.

Đây là một cách tiếp cận khéo léo, vừa hỗ trợ người chơi mới, vừa mở ra lựa chọn thử thách cho những ai muốn tự mình đối mặt với thế giới khắc nghiệt của tựa game.

Code Vein 2 còn mạnh tay tái cấu trúc gần như toàn bộ hệ thống xây dựng (build) nhân vật, với Blood Code trở thành tâm điểm thay đổi lớn nhất

Và việc Code Vein 2 chuyển hướng sang thiết kế thế giới mở theo “công thức” của Elden Ring cũng giúp khắc phục đáng kể điểm yếu chí mạng của phần tiền nhiệm.

Thay vì những hành lang tuyến tính chật hẹp, lạm dụng “sao chép” và “cắt dán” quá đà tạo nên các mê cung rối rắm như khu vực Cathedral of the Sacred Blood, “cơn ác mộng” khó quên với nhiều game thủ trước đây thì thế giới của phần hai mang đến cảm giác thoáng đãng và đa dạng hơn rõ rệt, nhưng cái giá đi kèm cho những thay đổi này lại không hề nhỏ…

BẠN SẼ GHÉT

Một bước tiến, nhiều bước… lùi

Điểm trừ lớn nhất và cũng gây thất vọng nhất ở Code Vein 2 lại nằm ngay ở cơ chế chiến đấu khi cảm giác… thụt lùi so với phần trước.

Độ phản hồi trong các pha ra đòn và né tránh không được mượt mà, nhân vật còn bị thêm vài khung hình hồi phục (recovery frame) sau nhiều thao tác hành động như nhảy né, khiến nhịp chuyển động chung trở nên nặng nề đáng kể. Đáng nói, sự “khựng” này không chỉ làm việc điều khiển nhân vật bị ngắt quãng, mà còn đẩy người chơi vào nhiều tình thế hiểm hóc khi đang trong phạm vi tấn công của đối thủ.

Vấn đề này càng bị khuếch đại khi game cố gắng “nhồi nhét” những con trùm có biên độ tấn công nhanh, nhịp đánh dồn dập và gần như không cho khoảng nghỉ (món “đặc sản” vốn đã quen thuộc với những ai từng chiến qua DLC Shadow of the Erdtree của Elden Ring – NV).

Với những game sở hữu cơ chế điều khiển có phản hồi tốt như Sekiro, Nioh hay The First Berserker: Khazan thì những thử thách thế này không phải là vấn đề, bởi người chơi vẫn có đủ không gian để xoay xở.

Thế nhưng, trong Code Vein 2, cảm giác đọng lại phần nhiều chỉ là sự… bực bội và cay cú, khi nhân vật nhiều khi phải “ăn đòn”… oan ức.

Một ví dụ tiêu biểu là Franz, “chốt chặn kỹ năng” sớm xuất hiện vào đầu game. Trong những tình huống nhân vật cạn máu và được bạn đồng hành hy sinh để hồi sinh, nhân vật phải mất thêm vài khung hình cho chuyển động ngồi gượng dậy mà người chơi không thể thao tác hay can thiệp gì được. Nếu Franz đang ở giữa chuỗi chiêu thức tấn công liên hoàn của hắn, nhân vật có thể “xanh cỏ” ngay tại chỗ trong một tình huống mà người chơi gần như không có bất kỳ quyền kiểm soát nào, cực kỳ ức chế!

Về sau, người chơi sẽ còn bắt gặp những con trùm có hàng loạt cơ chế khó chịu hơn như tự triệu hồi bản sao (clone), liên tục cộng dồn nhiều hiệu ứng xấu debuff, di chuyển với biên độ nhanh không có nhịp nghỉ, dùng súng liên thanh nã đạn xối xả “khóa cứng” (stagger) nhân vật hay thậm chí là những đòn đánh diện rộng bao phủ toàn bộ khu vực chiến đấu (Arena AOE) với mức sát thương chí mạng buộc người chơi phải tìm chỗ ẩn nấp.

Điểm trừ lớn nhất và cũng gây thất vọng nhất ở Code Vein 2 lại nằm ngay ở cơ chế chiến đấu khi cảm giác… thụt lùi so với phần trước

Chưa kể, hitbox (phạm vi tầm đánh) cùng với khung hình bất tử (invisible) của nhân vật khi né tránh, hai cơ chế cốt lõi của bất kỳ game souls-like nào, cũng không được game làm “cho tới nơi tới chốn”, gây ra nhiều sự phiền toái khi có cảm giác như đã né được đòn đánh của đối phương nhưng lại vẫn cứ… dính đòn rất vô duyên! 

Về lý thuyết, người chơi vẫn có thể hạn chế rủi ro bằng cách tiếp cận mục tiêu với đòn phép hoặc vũ khí tầm xa. Thế nhưng, chính lựa chọn này lại vô tình phơi bày một vấn đề khác của game: sự mất cân bằng trong hệ thống xây dựng nhân vật.

Chẳng hạn, với một cây súng Bayonet, người chơi hoàn toàn có thể lợi dụng “spam” một chiêu bắn đạn để “rỉa” máu đối thủ từ xa một cách an toàn, chạy đi chỗ khác chờ đồng đội bơm nạp năng lượng Ichor rồi cứ thế “nạp và xả”, thay vì phải mạo hiểm lao vào cận chiến trong một hệ thống chiến đấu vốn đã thiếu sự ổn định. 

Đáng nói là sự đa dạng về trùm và kẻ địch cũng cực kỳ hạn chế. Bạn sẽ sớm nhận ra nhiều con trùm thực chất chỉ là… phiên bản nâng cấp, “trâu bò” hơn của những quái vật lính lác quen mặt đến phát ngấy, trong khi không ít trùm chính của mạch truyện thì lại bị “tái sử dụng” ở các địa điểm khác mà gần như không có bất kỳ lời giải thích thỏa đáng nào.

Tựu chung lại thì những sai lệch “khó hiểu” này lại khiến trải nghiệm chung gây ra nhiều thất vọng, cảm giác “đã tay” và thỏa mãn sau khi hạ gục những đối thủ sừng sỏ bị suy giảm đáng kể, thậm chí còn “lép vế” so với nhiều tựa game cùng thể loại.


Code Vein 2

Khi tham vọng… hụt hơi!

Dù có thể xem là một nước đi đúng đắn, bản đồ thế giới Frontier của Code Vein 2 vẫn tỏ ra nhạt nhòa và khó có thể đứng “chung mâm” với The Lands Between của Elden Ring.

Không khó để nhận ra Code Vein 2 “vay mượn” nhiều yếu tố thiết kế quen thuộc từ “công thức” của FromSoftware, nhưng phần lớn chỉ dừng lại ở mức sao chép máy móc, thiếu chiều sâu và chưa đi kèm những cải tiến đủ sức tạo nên bản sắc riêng.

Điển hình như nhiều loại quái vật đáng gờm xuất hiện rải rác nhiều khu vực, với lượng máu dày, sát thương cao và độ lì đòn gợi nhớ đến những con gấu trong Elden Ring nhưng phần thưởng sau khi hạ gục được chúng ở đây thì cực kỳ… bèo bọt, không mang lại lợi ích nào đáng kể!

Tương tự, những hang động gợi mở tính tò mò, những hầm ngục thú vị hay các địa điểm đa tầng độc đáo khiến người viết phải “wao” như Nokron, Mohgwyn Palace năm nào thì vắng bóng hoàn toàn, thay vào đó chỉ là những địa điểm nhỏ hẹp, dù có mở rộng về mặt diện tích nhưng lối đi vẫn bị bó hẹp bởi những “bức tường vô hình” thiếu sức sống.

Song song đó, như người viết đã đề cập ở trên, Code Vein 2 sở hữu một tiền đề cốt truyện đủ hấp dẫn, thậm chí có thừa “nguyên liệu” để trở thành một “bữa tiệc cảm xúc” đúng nghĩa. Đáng tiếc là cách game lựa chọn dẫn dắt, đặc biệt ở phần lời thoại và dàn dựng tình huống, lại tự tay làm suy giảm tác động của chính những khoảnh khắc đáng giá này. 

Phần lớn các sự kiện quan trọng trong quá khứ của các nhân vật tiếp tục bị nhốt trong những đoạn “thị kiến” mơ hồ quen thuộc của phần trước, với mô hình tĩnh, biểu cảm nghèo nàn, lời thoại thì lửng lơ, không đủ “gánh” sức nặng thông điệp vốn có của những phân cảnh này.

Quyết định để Code Vein 2 đi theo hướng “anthology”, tách biệt hoàn toàn khỏi mạch truyện còn dang dở và cái kết mở thực sự (True Ending “Dweller in the Dark”) của phần đầu, cũng để lại một “vị đắng khó nuốt trôi”. Đúng là hướng đi này giúp người chơi mới dễ dàng tiếp cận hơn, nhưng với những ai từng gắn bó với phần trước như người viết, cảm giác hụt hẫng là không thể tránh khỏi. 

Code Vein 2

Những câu hỏi xoay quanh sự thật phía sau tấm màn sương mù (The Mist), bản chất của các Horror, số phận thật sự của loài người, hay thậm chí mối liên hệ với vũ trụ God Eater, vẫn tiếp tục bị bỏ ngỏ, và rất có thể sẽ mãi nằm đó nếu Bandai Namco không có ý định quay lại phần game này.

Một yếu điểm khác, gần như chiếc đinh cuối cùng “đóng nắp quan tài”, là việc Code Vein 2 lược bỏ hoàn toàn tính năng chơi co-op vốn có ở phần trước. Có thể đây là lựa chọn nhằm tô điểm hệ thống “bạn đồng hành” đã được tinh chỉnh ở phần này, nhưng trong bối cảnh game ra mắt cùng thời điểm với Nioh 3, cùng mức giá 70USD, sự đánh đổi này trở nên đặc biệt bất lợi.

Sở dĩ Nioh vốn sở hữu một cộng đồng người chơi đông đảo, sẵn sàng ”xuống tiền” ngay từ ngày đầu ra game để có thể co-op với nhau nhờ “hiệu ứng FOMO”. Còn trong khi đó, các khía cạnh cốt lõi của Code Vein 2 lại tỏ ra quá “yếu thế” nếu đặt lên bàn cân.

Rốt cuộc, từ tham vọng lớn mà Bandai Namco dường như đang tự đẩy sản phẩm của mình vào một thế đối đầu quá khó.

Không khó để nhận ra Code Vein 2 “vay mượn” nhiều yếu tố thiết kế quen thuộc từ “công thức” của FromSoftware, nhưng phần lớn chỉ dừng lại ở mức sao chép máy móc, thiếu chiều sâu


Code Vein 2

“Thảm họa” hình ảnh và hiệu năng!

Sẽ không ngoa nếu nói Code Vein 2 là một trong những tựa game có mức độ tối ưu… kém nhất mà người viết từng trải nghiệm trong những năm gần đây.

Ngay cả khi chạy trên PlayStation 5 Pro, với thiết lập đồ họa ưu tiên hiệu năng, khung hình của game vẫn không thể duy trì ổn định ở mức 60fps, kể cả trong những khu vực đóng kín, ít hiệu ứng hình ảnh.

Tình trạng trồi sụt này càng trở nên nghiêm trọng trong các trận đấu trùm, cộng thêm camera xoay chuyển liên tục trước các mục tiêu quá khổ, đẩy người chơi vào những tình huống dễ gây ức chế, vốn đã rất khó chịu với cơ chế chiến đấu “cải lùi”.

Code Vein 2

Đáng nói là chất lượng đồ họa trên nền tảng Unreal Engine 5 của game… gần như không mang lại bước tiến đáng kể so với phần đầu. Ở khoảng cách xa, cảnh quan có thể gọi là tạm chấp nhận được, nhưng càng tiến lại gần, những hạn chế càng lộ rõ: bề mặt vật liệu mờ nhòe, hình khối thô ráp và thiếu chi tiết.

Ngay trong các đoạn cắt cảnh, hiện tượng lớp bề mặt (texture) bị kéo giãn hoặc tải chậm, nhấp nháy trên mô hình nhân vật xuất hiện thường xuyên, khiến game trông chả khác gì một sản phẩm đến từ thế hệ… PlayStation 3.

Chưa dừng lại ở đó, phiên bản 1.0.3 hiện tại mà người viết trải nghiệm còn gặp nhiều lỗi kỹ thuật như tình trạng mất hoàn toàn hiệu ứng âm thanh khi đánh quái, kết hợp với việc di chuyển trong thế giới mở nhưng không có nhạc nền càng phơi bày rõ sự thiếu trau chuốt trong khâu hoàn thiện tổng thể.

Code Vein 2

Nếu xem mỹ thuật anime là bản sắc, thì có lẽ Bandai Namco và đội ngũ phát triển nên nhìn sang những tựa game gacha Trung Quốc như Zenless Zone Zero, Wuthering Waves hay Arknights để “học hỏi”.

Những sản phẩm này, dù là game trên nền tảng di động, lại cho thấy sự vượt trội trong cách xây dựng tạo hình, chuyển động và hiệu ứng, những thứ mà một tựa game console với kinh phí AAA đáng lẽ phải làm tốt hơn.

Sẽ không ngoa nếu nói Code Vein 2 là một trong những tựa game có mức độ tối ưu… kém nhất mà người viết từng trải nghiệm trong những năm gần đây

5.5

Dù sở hữu tiền đề cốt truyện thú vị cùng nhiều cải tiến đáng ghi nhận trong hướng xây dựng nhân vật, Code Vein 2 lại tự "làm khó" mình bởi cơ chế chiến đấu thiếu ổn định, thiết kế thế giới mở nhạt nhòa và hàng loạt vấn đề kỹ thuật khó chấp nhận ở một game AAA.

Với những người từng yêu mến phần đầu, đây là một hậu bản để lại nhiều tiếc nuối hơn là cảm giác thỏa mãn trọn vẹn.

Tác giả

Teddie Danh

Gamer 🎮| Game Producer👨🏻‍💻| Games Journalist🖋️