BÀI VIẾT SỬ DỤNG GAME ĐƯỢC DAEDALIC ENTERTAINMENT HỖ TRỢ
GAME ĐƯỢC CHƠI TRÊN HỆ PC
Trong các thể loại videogame, nếu hỏi rằng loại nào có nhiều “biến chủng” nhất thì đáp án có lẽ sẽ là game chiến thuật. Grand-strategy (chiến thuật vĩ mô), 4X, chiến thuật thời gian thực, chiến thuật theo lượt… tất thảy đều có nét đặc trưng riêng và cũng theo đó mà sở hữu các đối tượng chơi khác nhau.
Biến hóa từ một tính năng trong các game chiến thuật thời gian thực (Real-time strategy), game thủ trụ (tower defense) ra đời và giành được nhiều tình cảm từ đông đảo người chơi ở mọi trình độ. Với lối chơi khá đơn giản, dễ tiếp thu nhưng khó mà qua màn được với điểm số tối đa – game thủ trụ phù hợp với mọi lứa tuổi, và mọi nền tảng máy game (PC, console, mobile…).
Được bumblebee. phát triển và Daedalic Entertainment phát hành, Oh My Gore! là một thí nghiệm nhằm tạo ra một dạng game thủ trụ thế hệ mới. Tuy nhiên, với phong cách đồ họa pixel-art, liệu Oh My Gore! có thể thu hút được một cộng đồng lớn mạnh hay không? Mời bạn đọc cùng Vietgame.asia tìm hiểu qua bài đánh giá sau đây.
BẠN SẼ THÍCH

Lối chơi thú vị
Tuy có xuất xứ từ việc xây trụ thủ nhà trong các tựa game RTS, thế nhưng lối chơi của hầu hết game thủ trụ đều thiên về nhịp theo lượt hơn – khi chủ yếu các công đoạn trong game sẽ là bố trí xây trụ và chờ các wave (đợt) lính địch xuất hiện. Lối chơi này khá phù hợp để thư giãn, thế nhưng về lâu dài sẽ gây ra sự nhàm chán do nhịp điệu quá đều đặn, quá tẻ nhạt.
Để giải quyết vấn đề này, Oh My Gore! đã thêm vào game một tính năng vốn có trong các tựa game RTS, hoặc từ các dạng game thủ thành (castle defense): điều động quân lính. Trong Oh My Gore!, người chơi sẽ vào vai chúa quỷ được phục sinh và tìm cách tiêu diệt thế giới, và dĩ nhiên để làm vậy thì hắn phải có trong tay một binh đoàn ma quỷ hùng mạnh.
Mỗi màn chơi trong Oh My Gore! là các bản đồ được thiết kế thành dạng mê cung quen thuộc trong game thủ trụ, mà kẻ địch sẽ di chuyển trên các con đường này. Người chơi có thể đặt các loại trụ để tiêu diệt những wave lính của địch, và mỗi loại trụ lại có tầm đánh, sát thương cũng như đặc tính khác nhau. Thông qua việc kiếm tiền sau các màn chơi, người chơi có thể nâng cấp chỉ số của các loại trụ lên, hoặc thậm chí là mở khóa thêm các kỹ năng nội tại mới.
Tuy nhiên, để tạo ra sự kịch tính, Oh My Gore! lai cả yếu tố đặc thù của game công trụ (tower offense) vào thêm
Không chỉ dừng lại ở việc xây trụ, người chơi còn có thể mua lính và thả chúng ra để phối hợp cùng trụ tiêu diệt kẻ địch. Tuy nhiên, để tạo ra sự kịch tính, Oh My Gore! lai cả yếu tố đặc thù của game công trụ (tower offense) vào thêm – khiến cho các màn chơi về sau không chỉ là phòng thủ đơn thuần, mà người chơi còn phải tiến hành phản công và tiến đánh trụ địch để phá hủy nhà chính.
Xuyên suốt cốt truyện, người chơi sẽ chiêu mộ được thêm các anh hùng, và họ có sức ảnh hưởng rất lớn đến các màn chơi. Anh hùng vừa có thể đi cùng lính để diệt địch và phá trụ, đồng thời cũng có thể mang theo các kỹ năng kích hoạt hữu ích: chúng có thể là phép hồi máu diện rộng, sát thương đánh lan, hoặc thậm chí là dịch chuyển tức thời.
Candle - Đánh Giá GameCossacks 3 - Đánh Giá GameOh My Gore! - Đánh Giá Game
BẠN SẼ GHÉT


Đồ họa... pixel-art
Cách đây vài chục năm, khi trình độ công nghệ còn hạn chế, các hãng phát triển game buộc phải thể hiện các tuyệt tác của mình với dạng các chấm pixel rỗ hạt cùng số bit màu cực kỳ hạn chế (8-bit hoặc 16-bit). Thế nhưng với đà tiến của khoa học, ngày nay chúng ta đã có thể tận hưởng những siêu phẩm hình ảnh với đồ họa 3D tuyệt vời ở các độ phân giải cực cao như QHD hoặc thậm chí là 4K.
Tuy vậy, vẫn có các hãng game (đa số là indie) chọn cho mình phong cách thể hiện đồ họa kiểu pixel-art. Đấy có thể là để tiết kiệm chi phí về nhân công và sức lực, để che giấu các khiếm khuyết trong khâu vẽ hình, hoặc là để thể hiện một loại hình… nghệ thuật nào đó. Nhìn chung, tuy nói là pixel-art nhưng với quan điểm nghệ thuật tân tiến và giới hạn bit màu cao hơn, các sản phẩm này vẫn có thể chấp nhận được ở một chừng mực nào đó.
Có điều, Oh My Gore! lại không nằm trong danh sách “có thể chấp nhận” này, bởi vì với cái “chất” pixel-art như những gì game đã thể hiện, thật sự vô tình hãng phát triển bumblebee. đã làm tựa game này thêm “rẻ tiền” đi ít nhiều. Tuy người viết không hẳn là dạng “graphic whore” chỉ quan tâm đến chuyện đẹp xấu, thế nhưng chưa bao giờ bản thân người viết cảm thấy các tựa game dạng pixel-art ngày nay đáng gọi là đẹp cả.










