Chủ nghĩa hậu nhân (transhumanism) cùng với mô-típ tìm về với ý nghĩa đích thực của bản thân là hai trong nhiều khái niệm cấu thành nên bức màn tổng thể về sự đối lập giữa công nghệ và đời sống con người trong bối cảnh cyberpunk. Không khó để nhận ra những nhân vật trọng tâm của các tác phẩm cyberpunk thường xuất phát bằng việc đối đầu với thế lực đối lập với chủ nghĩa của họ, nhưng rốt cuộc thay vào đó, họ lại tìm ra được cội nguồn của mình, có thể chỉ là một con tốt thí với mục tiêu vẩn vơ hay nắm trong tay trí thông minh nhân tạo cao cường và thống trị nhân loại. Từ Deckard cho tới JC Denton, từ K cho tới Adam Jensen, dẫu cho là con người hay máy móc, thì nhân tính của họ mới là thứ trả lời cho câu hỏi "liệu người máy có đếm cừu điện trong giấc mơ hay không?"
State of Mind, tựa game phiêu lưu mới nhất đến từ Daedalic Entertainment, đã tỏ rõ thông điệp muốn truyền tải trong chính cái tên của nó, và cũng vô tình chứng minh rằng khoa học viễn tưởng nói chung và cyberpunk nói riêng nói lên được nhiều thứ hơn là bức tranh thị giác đơn thuần.
BÀI VIẾT SỬ DỤNG GAME ĐƯỢC DAEDALIC ENTERTAINMENT HỖ TRỢ
GAME ĐƯỢC CHƠI TRÊN HỆ PC
CPU: Intel Core i3 4170 3.7Ghz RAM: 8 GB Graphics: Sapphire AMD Radeon R7 260X 2GB OC Edition HDD: 1TB
XEM THÊM
BẠN SẼ GHÉT
LÃNG QUÊN
Người chơi khởi hành State of Mind trong vai Richard Nolan, một nhà báo chuyên viết về công nghệ (hay chính xác hơn là mặt trái của công nghệ), tỉnh dậy sau khi gặp phải một cuộc tai nạn kỳ quái khiến anh mất sạch trí nhớ. Căn hộ của anh nằm trong một góc phố hẩm hiu tại Berlin năm 2048, anh là một kẻ nhạy cảm, khó ưa, dường như không thể nhận ra nổi điều mà mình làm là đúng hay sai, và tất cả những điều đó sẽ là rào cản lớn nhất dành cho người chơi khi cố gắng tìm ra được một lý do để cảm thông cho Richard. Và không, được lồng tiếng bởi Doug Cockle (Geralt của dòng game The Witcher) không làm cho Richard dễ mến hơn là bao.
Richard không phải là nhân vật chính duy nhất trong câu chuyện của State of Mind, nhưng cho dù người chơi có nhập vai ai đi chăng nữa, thì cuộc hành trình trong game vẫn sẽ diễn ra trong đúng trình tự mà nó được định sẵn. Đây không phải là một tựa game phiêu lưu nhấp-trỏ chuột theo truyền thống, người chơi cuốc bộ ở góc nhìn thứ ba qua những địa điểm với phông nền đầy bắt mắt thuộc hai thành phố Berlin và City5, cả hai dường như được cố ý cấu thành từ những khối hình "phẳng" để thể hiện sự tổn thương về tâm trí con người và xã hội loạn lạc đầy bất ổn. Thế nhưng, điều đó không thể che giấu được sự thiếu vắng hơi thở của sự sống tại nơi đây, một phần do NPC trong ngoại cảnh không trò chuyện, không diễn hoạt, họ dường như chỉ thực hiện đúng một việc duy nhất là đứng như trời trồng và mong rằng người chơi không để ý đến mình.


Nói về lối chơi của State of Mind có lẽ là thử thách lớn hơn việc trải qua chính bản thân yếu tố đó. Đây là trò chơi sở hữu lối chơi phải nói là... tối giản nhất mà Daedalic Entertainment từng cho ra lò, và đó không phải là điều tốt. Công việc mà người chơi thực hiện trong State of Mind chỉ đơn giản là rượt đuổi những biểu tượng tam giác hiện phía trên NPC hoặc vật thể để tiếp tục tiếp diễn câu chuyện, còn những "thử thách" mà người chơi phải đối đầu thì lại tầm thường tới khó tả: lúc thì quay camera sang hướng khác để mở đường cho Richard, lúc thì bắn laser hạ máy bay mini không người lái, lúc thì chuyển vai giữa Richard và một nhân vật khác để giải những tình huống mà gọi chúng bằng cụm từ "câu đố" có thể được coi là quá xa xỉ.
Sự căng thẳng trong tông điệu của State of Mind dường như là một sự mâu thuẫn kỳ quặc với lối chơi tối giản được thiết kế theo kiểu "tắt não và thưởng thức" của trò chơi. Nó không có QTE hay ít nhất là những trường đoạn đánh đố phản xạ của người chơi, các phân đoạn cho phép lựa chọn câu nói trong đối thoại không định hình tính cách của các nhân vật chính, nó chỉ làm đúng một việc là mang lại thêm thông tin mà-người-chơi-có-thể-có-hoặc-không-quan-tâm-còn-ảnh-hưởng-tới-cốt-truyện-thì-tùy. State of Mind mang trong mình tính năng đọc các mẩu ghi chú được đặt rải rác trong màn chơi - thường thấy ở thể loại Immersive Sim nổi tiếng với lối chơi phức tạp, nhưng chính bản thân trò chơi lại nông cạn hơn hết thảy bất kỳ tựa game phiêu lưu nào.









