"Tất cả những thứ hay ho và tốt đẹp cuối cùng đều phải đi đến hồi kết", thật sự người viết không thể nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình đã nói ra câu này. The Witcher 3: Wild Hunt cuối cùng cũng đã kết thúc, hơn một năm sau khi chính thức ra mắt với lời chia tay đầy xúc cảm mang tên Blood and Wine. Người viết rất muốn nói và có thể nói hàng giờ, hàng ngày về The Witcher 3: Wild Hunt và Hearts of Stone, về cái khoảnh khắc tĩnh lặng ấy trên đảo sương mù, về bản tình ca đầy xao xuyến "The Wolven Storm", về câu chuyện diệu kỳ đầy bi thương của Olgierd von Everec, về Ciri, về những nhân vật mình yêu quý sẽ không bao giờ trở lại nữa...
Thế nhưng, trong bài viết này, người viết không muốn bộc lộ cảm xúc của mình với The Witcher 3: Wild Hunt thêm một lần nào nữa, bởi vì níu giữ một kỷ niệm có hồi kết cũng chẳng thay đổi được gì cả. Người viết muốn nói về câu chuyện của The Witcher 3: Wild Hunt - Blood and Wine, về lời tạm biệt của CD PROJEKT RED dành cho người hâm mộ, và dĩ nhiên, về những khuyết điểm còn lại nữa.
Xin lưu ý: Bài viết này là quan điểm cá nhân của người viết và không đại diện cho toàn bộ đội ngũ Vietgame.asia, và một lượng không nhỏ Fisstech đã được sử dụng trong quá trình bài viết được thực hiện.
BÀI VIẾT HÉ LỘ TOÀN BỘ NỘI DUNG CỦA THE WITCHER 3: WILD HUNT - BLOOD AND WINE VÀ "THE LESSER EVIL".

"Chào mừng tới Toussaint, vùng đất của rượu và ái tình!"
"Hệt như những gì mà tôi nhớ về nó.""The Last Wish" là cuốn tiểu thuyết đầu tiên trong loạt sách về Witcher của nhà văn Andrzej Sapkowski, tập hợp 7 mẩu truyện ngắn lấy mốc thời gian và nội dung tách bạch nhau theo hồi tưởng của Geralt. Trong đó, "The Lesser Evil" là câu chuyện khởi nguồn cho biệt danh "gã đồ tể xứ Blaviken" của Geralt.
Renfri - con gái của công tước xứ Creyden, mắc phải lời nguyền của hắc dương (Curse of the Black Sun) từ khi mới sinh ra và bị đào thải khỏi mái nhà của mình. 4 năm sau, Renfri cùng với 7 tên người lùn cùng nhau cướp bóc các thương nhân và tạo nên khá nhiều "tiếng tăm" cho mình, trong khi mẹ kế của cô là Aridea liên tục cử sát thủ để ám sát cô, nhưng tất cả mọi nỗ lực đều bất thành. Geralt gặp gỡ "băng cướp" này tại Blaviken, Renfri kẻ lại câu chuyện về cuộc đời mình cho gã thợ săn quái vật nghe, và cho rằng con "ác quỷ" thật sự đã dồn cô đến bước đường cùng là tên pháp sư Stregobor - kẻ đã chẩn đoán lời nguyền trước kia và mưu toan ám sát Renfri. Tuy nhiên, kẻ đi săn lại trở thành con mồi, Renfri cùng những tên đồng đạo tìm cách dụ Stregobor ra khỏi nơi ẩn nấp, và một phần của kế hoạch đó là tàn sát người dân xứ Blaviken. Không can tâm để cho điều đó xảy ra, Geralt tiêu diệt toàn bộ băng cướp cùng Renfri, song điều này khiến cho Geralt trở thành kẻ sát nhân, "đồ tể" trong mắt người dân Blaviken bởi vì không ai ngoài Geralt biết được âm mưu thực sự của chúng. Tội ác chỉ có thể được ngăn chặn bởi một tội ác lớn hơn, tàn độc hơn, và cái tên "The Lesser Evil" ra đời từ đó.
The Witcher 3: Wild Hunt – Blood and Wine - Đánh Giá GameThe Witcher 3: Wild Hunt – Hearts of Stone - Đánh Giá GameThe Witcher 3: Wild Hunt - Đánh Giá GameThe Witcher 3: Wild Hunt - Blood and Wine và dư vị của ly rượu ngày chia tay
Bạn có thấy câu chuyện này quen thuộc không? Bởi vì nó không khác gì quá khứ của Syanna trong Blood and Wine cả. The Witcher 3: Wild Hunt nói riêng và toàn bộ thế giới của Witcher nói chung không những lấy nguồn cảm hứng từ truyền thuyết Bắc Âu và slavic, mà truyện cổ Grimm còn đóng vai trò quan trọng trong thế giới của nó, điển hình nhất chính là đảo sương mù - The Isle of Mist với hình ảnh Ciri và 7 chú lùn. Tuy nhiên, nếu như trong The Witcher 3: Wild Hunt tjò những mối quan hệ và sự liên quan về các yếu tố cổ tích được che giấu một cách khéo léo, thì Blood and Wine không ngần ngại... đẩy thằng cuộc phiêu lưu ở xứ sở thần tiên với một kịch bản đầy quen thuộc thẳng về phía người chơi mà trong đó, động cơ chính thúc đẩy mọi mối liên hệ và kết nối những tuyến truyện với nhau bắt nguồn từ quá khứ của Syanna: tuổi thơ bất hạnh, bị đào thải và săn lùng.
Nhiệm vụ "Beyond Hill and Dale" tuy chỉ là một phần của một trong hai nhánh cốt truyện chính của trò chơi, song nó lại là mắc xích cực kỳ quan trọng để chúng ta có thể hiểu hết về nhân vật Syanna, về những gì mà cô đã trải qua. "Cõi thần tiên" đến từ những trang sách ở đây không phải là nhà tù, mà thực chất nó là tiềm thức của Syanna, và là màn chắn bảo vệ cô thì đúng hơn - từ chiếc dây băng, từ những nhân vật cổ tích quen thuộc, từ "kẻ giữ cổng", tất cả đều hướng đến một điều rằng đây mới là nơi mà Syanna coi là mái nhà thật sự, bởi vì nó còn lưu giữ những ký ức tốt đẹp trước kia của cô với người em của mình.
Và như vậy, chúng ta đã có đầy đủ mọi "gia vị" cho một tuyến truyện đầy chất "The Witcher", và người viết lại một lần nữa phải nhắc lại rằng The Witcher 3: Wild Hunt đặc biệt bởi vì nó đã chứng minh rằng video game không cần phải có những âm mưu độc đoán, những thế lực xấu xa chờ đợi bạn phá tan mới có thể trở thành một câu chuyện hay. Chúng ta đang nói về một tựa game mà trong đó, câu chuyện về một gã bạo hành vợ và yêu thương con gái mình khiến cho bao người phải rơi lệ, một đám cưới dài 2 tiếng đồng hồ với... chẳng có chuyện gì xấu xảy ra lại là một trong những điểm nhấn chính của một tuyến truyện lớn, và lý do sâu xa tạo nên giao kèo với thực thể ác quỷ lại là bi kịch gia đình giữa hai con người đánh mất nửa kia của mình.
The Witcher 3: Wild Hunt là một tựa game nói về con người, sự cảm thông về những nỗi mất mát, và một cái hy vọng nhỏ nhoi về nhân tính kể cả trong những thời khắc cay nghiệt nhất của đời người. Thế nhưng, có lẽ Blood and Wine đã quên mất một phần "nhân tính" của mình trong đó.Blood and Wine bỏ đến phân nửa thời lượng của mình và một nhân vật phụ để chứng minh rằng: cái ác hiện hữu thật ra không xấu. Regis luôn bào chữa cho Dettlaff rằng y không xấu, và chắc chắn phải có ngọn nguồn cho những hành động sát nhân của y. Regis đã đúng, Dettlaff hành động bởi vì những tối hậu thư và lời đe dọa về người mà y yêu quý, và ai có thể dám từ chối điều đó được? Blood and Wine đã làm rất tốt công việc khiến người chơi cảm thông với Dettlaff, cho đến khi...
... y ra lệnh cho toàn bộ ma cà rồng xứ Toussaint thực hiện cuộc tổng tiến công Beauclair, bởi vì Syanna dùng y dành cho mục đích riêng của mình, vì y nhận ra mình chỉ là con tốt thí không hơn không kém, vì hắn cảm thấy tổn thương, vì hắn trở nên... ích kỷ? Và với bất kỳ lý do gì thì Regis bạn tôi ơi, anh đã sai, anh đã sai về Dettlaff, và chính chúng ta cũng sai về hắn. Tất cả mọi thứ, từ hồi tưởng về de la Croix, về cuộc gặp gỡ với Olyenna và Anna Henrietta, tất cả lòng cảm thông dành cho Dettlaff đổ bể một khi hắn tàn sát người dân vô tội tại Beauclair bởi vì sự ích kỷ và độc đoán của hắn. Người viết cảm thấy rằng Blood and Wine đã tiến rất gần trong việc "nhân tính hóa" một thực thể xấu xa cực độ, song cuối cùng lại phá vỡ nó bằng một mô-típ phản diện quá sức cũ mèm, thiếu vắng chất xúc tác tạo nên sự cảm thông, và cũng thiếu đi một bản chất tạo nên sự kinh hoàng tột độ như Gaunter O'Dimm đã từng làm được.











