Hollowbody - Nếu có một hệ máy console nào được bình chọn vào vị trí "vương giả" của thể loại game kinh dị, thì chắc chắn PlayStation 2 là hệ máy nhận được “vương miện” với vô vàn những tựa game đầy chất lượng trong thể loại này.
Chính vì thế mà Headware Games, một studio phát triển game độc lập có trụ sở tại Bristol - Anh, đã cho ra mắt tựa game kinh dị sinh tồn Hollowbodyvào tháng 6 vừa qua, với phong cách một tựa game trên nền PlayStation 2, nhằm mang đến cho các fan kỳ cựu của thể loại game này một chút "hoài niệm" về một thời vàng son rực rỡ.
Là sản phẩm đến từ tay một studio độc lập, liệu tựa game này có tìm được "lối đi riêng" từ phong cách hoài cổ (retro)?
Hãy cùng Vietgame.Asia điểm qua bài đánh giá sau đây, bạn nhé!
BẠN SẼ THÍCH
"Bầu không khí" kinh dị!
Phải nói rằng mặc dù công nghệ hình ảnh phát triển mạnh mẽ trong suốt 20 năm vừa qua như Ray Tracing có thể đem đến cho người chơi những khung hình "thật" hơn bao giờ hết, thế nhưng "thật" hơn cũng chưa bao giờ là yếu tố quyết định cho "độ kinh dị" của một tựa game, ví dụ cho điều này là vô cùng nhiều tựa game kinh dị độc lập dù sử dụng chất lượng đồ họa cổ lỗ như Conscript nhưng với màn chơi và hình ảnh thiết kế khéo léo.
Trong khi đó, dòng game kinh dị với phong cách "tả thực" Dead Island hay thậm chí phiên bản Resident Evil 6 của dòng game lừng danh cùng tên, lại dần phát triển thành một dòng game hành động giải trí đơn thuần.
Trên thực tế điều làm nên các tựa game kinh dị, trên thực tế, không phải là bối cảnh hậu tận thế hay các con quái vật hình thù đầy gớm ghiếc, mà yếu tố cốt lõi nằm ở khả năng tái tạo bầu không khí áp lực và rùng rợn, sự "bất lực" của nhân vật trong một bối cảnh đầy mối đe dọa có tên và không tên, cùng với một cốt truyện đủ ly kỳ và lôi cuốn người chơi đi hết từ bí ẩn này đến bí ẩn khác từ đầu đến cuối.
Đứng từ góc độ này, Hollowbody xem như thể hiện khá "tròn vai".
Tựa game lấy bối cảnh một thế giới tương lai phản địa đàng (dystopia) ở Anh, nơi mà sự phát triển khốc liệt của chủ nghĩa tư bản dường như đã tạo ra các sự kiện thảm hoạ sinh học và siêu nhiên kỳ dị xảy ra trong xã hội loài người, khiến một số khu vực phải bị hoàn toàn cách ly biệt lập hoàn toàn bởi những bức tường cao vút.
Bạn sẽ vào vai Mica, một cô nàng làm nghề chuyển hàng lậu cho chợ đen, phải lẻn vào khu vực cách ly để tìm người bạn Sasha của mình nhưng rồi cũng mắc kẹt tại đây, đối mặt với một thế giới hậu thảm hoạ đầy rẫy các mối đe doạ từ những con quái vật, len lỏi qua những đống đổ nát của thành phố để tìm kiếm người bạn của mình và lối thoát ra khỏi khu vực.
Thứ đập vào mắt người chơi là khung cảnh u ám và hoang tàn, đầy "mùi" cũ nát, có phần giống với các tựa game Silent Hill hay các phiên bản đầu tiên của dòng game Metro hơn là không gian có phần sáng sủa của Ground Zero, Resident Evil 2... nơi thảm họa bắt đầu bùng phát và nền văn minh chưa sụp đổ hoàn toàn, vẫn còn các nguồn năng lượng duy trì ánh sáng trong bóng đêm.
Cách thiết kế này, kết hợp với nền tảng đồ họa cũ kỹ, gợi nhớ sâu sắc đến các tựa game kinh dị trên nền thế hệ console thứ 5 và thứ 6, khi mà sức mạnh phần cứng không đủ sức "tả thực" môi trường xung quanh, buộc các nhà làm game phải "chơi chiêu" bằng cách sử dụng sương mù và bóng tối làm giảm trường nhìn và che lấp các khuyết điểm về mặt hình ảnh.
Phương thức "che lấp" này mặc dù cũ nhưng vẫn thể hiện sức hút của mình trong một tựa game kinh dị "giả cổ" như Hollowbody.
Hầu hết thời gian, người chơi sẽ phải tập trung chú ý vào các khu vực mà ánh đèn pin le lói của Mica có thể rọi đến, đồng thời gần như bỏ qua các mối đe doạ từ môi trường xung quanh, tạo thành những "khoảng trống màu mỡ" cho các pha nhảy xổ ra hù doạ (jump scare) vô cùng cổ điển, nhưng vẫn đầy hiệu quả dẫn dắt cảm xúc của người chơi.
Phương thức "che lấp" này mặc dù cũ nhưng vẫn thể hiện sức hút của mình trong một tựa game kinh dị "giả cổ" như Hollowbody
Thiết kế màn chơi cũng là một nét bút thành công, tô đậm thêm bối cảnh kinh dị của Hollowbody.
Trong phần lớn thời gian, người chơi sẽ phải lang thang qua các khu vực thành phố đổ nát, xuyên qua từng căn phòng, từng đường ngầm tối tăm được thiết kế vô cùng ấn tượng, tạo ra một cảm giác thảm hoạ ập đến vô cùng nhanh chóng và cuộc di tản vội vã sau đó, để lại không gian tiêu điều mà đầy ghê rợn phía sau.
Chẳng hạn như người viết ấn tượng nhất khu vực nhà thờ được thiết kế với đầy rẫy những nạn nhân thảm họa bị bỏ lại, họ ngồi nguyên trên các hàng ghế với một tấm vải phủ lên trên. Thú thật là bản thân người viết cứ phải xoay quanh mấy vòng khi đi qua khu vực này vì không biết có "nạn nhân" nào… ngồi bật dậy hay không, trong khi ánh đèn pin của nhân vật chính có tầm nhìn quá hạn chế!
Bên cạnh đó, bạn cũng cần phải giải các câu đố theo cách truyền thống để tìm các manh mối khi di chuyển giữa các khu vực khác nhau, hay để tìm thêm đạn dược và các loại vũ khí có sát thương cao hơn.
Những câu đố này đòi hỏi người chơi phải mày mò, quan sát môi trường kỹ lưỡng nhưng cũng không nằm ngoài logic giải đố của các tựa game kinh dị cổ điển. Chẳng hạn như bạn phải xả nước bồn tắm để tìm chìa khoá mở cổng, tìm các manh mối trong nhà để có mật khẩu mở két sắt hay dùng... đũa thay cho cần gạt hệ thống phát điện thang máy.
Thậm chí các câu đố này lồng vào nhau hết đoạn này đến đoạn khác, yêu cầu người chơi phải chạy qua lại giữa các khu vực nhằm tìm đường đi tiếp. Chắc chắn rằng đây là một trải nghiệm không thể nào quen thuộc hơn với các fan của thể loại game kinh dị - giải đố.
Về tổng thể, Hollowbody đem đến cho game thủ yêu thích thể loại game kinh dị cổ điển một trải nghiệm kinh dị vừa vặn, ổn thoả, đủ khơi lại cảm giác hoài niệm đối với một thời vàng son của thể loại game này, nhưng cũng không quá thử thách, đủ đem đến một trải nghiệm mới mẻ cho các game thủ trẻ.
BẠN SẼ GHÉT
Các mặt khác đều... bình thường!
Mặc dù tạo ra được một bầu không khí kinh dị, thỏa mãn yêu cầu cốt lõi cho một tựa game thuộc thể loại này, thế nhưng các mặt thể hiện khác của Hollowbody đều khá... bình thường.
Trước hết, cốt truyện của game được thiết kế vô cùng đơn giản với nhịp điệu bình thường và gần như chẳng có yếu tố bất ngờ hay vòng xoắn cốt truyện (plot twist) nào mặc dù theo lựa chọn của người chơi, tựa game sẽ dẫn đến ba kết cục khác nhau như các tựa game kinh dị cổ điển.
Cốt truyện bình thường cũng dẫn đến thời lượng game thuộc loại khá ngắn. Nếu không phải thuộc loại người chơi "cày cốt truyện" thì Hollowbody có thể được hoàn thành trong vòng 4 giờ mà thôi.
Mà cho dù bạn cố gắng tìm hiểu cốt truyện đi chăng nữa thì gần như trong suốt toàn bộ trò chơi, bạn sẽ không có quá nhiều manh mối về các câu chuyện phía sau màn như nguồn gốc của thảm hoạ, sự can thiệp của chính phủ, các âm mưu sau màn hay những yếu tố tạo nút thắt tương tự.
Tất cả gần như bị "bỏ rơi" để nhường chỗ cho "nỗ lực sinh tồn" của Mica và tương tác giữa cô với "Mother", một dạng tồn tại siêu nhiên sau thảm họa, ẩn sâu trong lòng đất khu vực có thể tác động tinh thần đến mọi dạng sinh vật, tạo ra cảm giác đều đều, thậm chí là… đem đến sự mệt mỏi cho người chơi trong thời gian dài.
Ngay cả mảng "chiến đấu" cũng tạo ra cảm giác... “nửa nạc, nửa mỡ”, cho thấy nhà phát triển Hollowbody vẫn loay hoay cố gắng bắt chước các tựa game kinh dị sinh tồn truyền thống, nhưng những gì đạt được là vô cùng có hạn.
Không chỉ quái vật đơn điệu, nhàm chán, mà cả các màn đấu trùm cũng rất vô vị, ngay cả với "trùm cuối" của tựa game cũng không thể khiến người chơi “đổ một giọt mồ hôi” nào khi gần như cho người chơi… xem một đoạn cắt cảnh tương tác mà không cần phải chiến đấu khốc liệt như với các tựa game khác.
Nhìn chung, chính sự "bình thường" này làm cho Hollowbody tụt dần sức hút, nhất là trong giai đoạn nửa sau game.
...cốt truyện của game được thiết kế vô cùng đơn giản với nhịp điệu bình thường và gần như chẳng có yếu tố bất ngờ hay vòng xoắn cốt truyện (plot twist) nào